Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tàng Châu

Chương 61

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giả như cha biết chàng định làm gì, chẳng qua chỉ dốc sức ngăn cản mà thôi.

“Con biết là tốt rồi. Tuy đang ở thời kỳ tân hôn, nhưng con còn phải chuẩn bị tham gia thi tuyển của Lại bộ, đừng để việc tư tiếp tục làm phân tâm.” Lý Giáng còn toan tính thêm, vừa ám chỉ cho Lý Diệp không nhúng tay vào chuyện của Nam Chiếu, vừa muốn chàng không bị sa vào nữ sắc. Quận chúa Ly Châu mỹ mạo xa gần, khi còn ở Nam Chiếu người ta đã biết đến. Gia Nhu không phải loại yếu ớt như những quý nữ Trường An khác, vì nàng xuất thân tướng môn, nên có một phong thái hào hùng rực rỡ, vô cùng kinh diễm.

Mà từ xưa kẻ yếu đuối vốn mộ anh hùng, kể cả nam nhi cũng không ngoại lệ.

Lý Diệp trở về phòng, Gia Nhu đã tỉnh, đang ngồi ngẩn người, cũng không phát hiện chàng đã trở về. Chuyện ngày hôm nay, không biết cha và bác cả giải quyết như thế nào, còn chuyện xử trí anh cả Cảnh Ân nữa.

“Đang nghĩ gì thế?” Lý Diệp ngồi xuống cạnh Gia Nhu, hỏi.

Gia Nhu sực tỉnh, nói với Lý Diệp: “Vừa nãy ta ngủ say quá, để chàng phải ôm về, không làm chàng mệt chứ? Ta nghe bọn họ nói chàng vừa về thì đại nhân liền gọi đến gặp à?”

“Không sao, nàng không nặng.” Lý Diệp nở nụ cười, “Cha gọi ta tới nói chút chuyện thi tuyển ở Lại bộ.”

Gia Nhu vốn còn lo là chuyện chưa động phòng đã đến tai Lý Giáng. Nghe Lý Diệp nói như vậy thì biết là mình đã quá suy diễn rồi, đường đường là Tể tướng, sao lại quan tâm đến chuyện nội bộ trong nhà cơ chứ. Thế nhưng mẹ nàng nói quả thực không sai, coi như Lý Diệp vẫn luôn nhường nàng, thì nàng cũng không thể mãi sợ hãi được. Chuyện kia phải nhanh chóng giải quyết thôi.

Lý Diệp nhìn Gia Nhu lại xuất thần, dùng ngón tay khẽ gõ vào trán nàng: “Vẫn còn suy nghĩ chuyện hôm nay à?”

Gia Nhu lấy lại tinh thần, ngạc nhiên nhìn chàng.

Lý Diệp hỏi: “Sao thế, ta làm nàng đau à?”

Gia Nhu lắc lắc đầu, động tác này của chàng…sao lại thấy quen thuộc thế nhỉ? Đối với chàng, nàng vẫn luôn có một cảm giác giống như đã từng quen biết vậy.

Đương nhiên nàng không thể nói những ý nghĩ vừa xong cho chàng biết được, cho nên nhân thể lời chàng mà nói: “Phải, ta lo Tằng Ứng Hiền còn có hậu chiêu. Trước kia vợ lẽ của cha cũng là cơ sở ngầm do lão ta đưa vào. Quảng Lăng Vương có nói cho chàng biết không? Chuyện ngày trước ngài ấy từng viết cho cha một bức thư ấy.”

Lý Diệp gật đầu nói: “Ta có nghe nói. Tằng Ứng Hiền dù sao thì cũng là quan triều đình, lão ta sẽ không dám công khai đối địch với nhạc phụ đâu. Còn để đối phó những thủ đoạn ngầm của lão ta, thì ta sẽ nói với Quảng Lăng Vương, để ngài giúp hộ tống nhạc phụ ra khỏi kinh thành. Nàng không cần lo đâu.”
« Chương TrướcChương Tiếp »