Chương 59

Hương Nhi gật đầu: “Nô tỳ nghe tỳ nữ chỗ Huyện chủ nói, không sai đâu ạ. Tỳ nữ này là người trong cung Vi quý phi nương nương, được ban thưởng cho Huyện chủ hồi mùa thu, phu nhân hỏi cái đó, chả lẽ là để chính bà ấy dùng? Tướng công đã lâu cũng không đến viện đấy rồi. Tứ lang quân nhìn thanh nhã như vậy, chắc không dùng đến cái này.”

Quách Mẫn cười lạnh một tiếng, đàn ông đều thích những thứ mới mẻ. Vợ đẹp như hoa ở bên cạnh, Lý Diệp dù vô cùng kiềm chế, nhưng sao có thể nhịn nổi? Quách Mẫn nhớ lại khi mình mới kết hôn, Lý Sưởng cũng đối với nàng ta rất tốt, cả ngày chỉ cùng nàng ta làm loại chuyện đó. Nhưng hôm nay thì sao? Dù Lý Sưởng e ngại chức quan đang làm, hay e ngại gia phong, hoặc là áp lực của cha mình chăng nữa, thì chẳng qua chỉ là không mang những người vớ vẩn về nhà mà thôi, Quách Mẫn sao lại không biết Lý Sưởng đã sớm có người khác ở bên ngoài cơ chứ? Chỉ có điều Lý Sưởng giấu quá tốt, chưa bị Quách Mẫn phát hiện ra thôi.

Lúc trước Lý Sưởng cần cha Quách, cho nên tuyệt đối chiều theo Quách Mẫn. Nhưng bây giờ anh cả không được như trước, cha thì tuổi tác đã cao, phủ Vệ Quốc công không còn như xưa nữa, Lý Sưởng đối xử với nàng ta cũng lạnh nhạt hơn rất nhiều, suốt ngày lêu lổng bên ngoài. Cứ thử để Quách Mẫn nàng phát hiện ra đứa hồ ly tinh nào xem, nàng ta cứ là xé xác ra.

“Đi thôi, đến chỗ chị dâu cả uống trà.” Quách Mẫn vịn tay Hương Nhi đứng lên.

Quách Mẫn rất ít khi chủ động đến chỗ Vương Tuệ Lan, Hương Nhi nói: “Không phải nương tử không thích giao thiệp với Huyện chủ hay sao ạ?”

Quách Mẫn cười, nói nhỏ: “Ta không thích, nhưng người ta là Huyện chủ, có người trong cung làm chỗ dựa, còn có viên hồi xuân tốt như vậy. Ta đến đấy hỏi một chút xem có thật thần kỳ, có thể làm cây khô cũng nẩy mầm xuân như lời đồn không. Nếu đúng, ta cũng muốn xin một viên dùng thử.”

Hương Nhi biết nương tử nói miệng như vậy, khẳng định trong lòng có dụng ý khác, nhưng không dám hỏi lại.

***

Lý Diệp trở về phòng, đặt Gia Nhu lên giường, thay quần áo khác cho nàng, xong xuôi, chàng mới đi đến thư phòng của Lý Giáng ở nhà ngoài. Lý Giáng ngồi ở sau bàn viết, bưng tách trà trong tay, thấy Lý Diệp đi vào, sắc mặt ông ta không dịu đi tý nào: “Ta nghe nói hôm nay con đi cùng Quận chúa về Vương phủ hả ?”

Lý Diệp làm lễ: “Đêm qua con đã xin phép mẹ rồi ạ. Nam Chiếu xa xôi quá, Gia Nhu khó mà có dịp gặp lại người nhà, vì vậy hôm nay con đưa nàng về từ biệt nhạc phụ nhạc mẫu.”