Chương 5

Gã nheo mắt nhìn bóng lưng xa dần của Hứa Duy, làm thế nào cũng không nhìn ra được chút khó chịu nào. Tình huống gã đoán trước đã không xảy ra, Hứa Duy không hề khóc lóc ầm ĩ, cũng không mặt dày mày dạn ăn vạ ở câu lạc bộ không chịu đi.

Chẳng lẽ... Cậu ta đã tìm được bến đỗ mới rồi?

Hơn nữa, một kẻ vạn năm đội sổ, tại sao lúc đi đường mà cũng có thể toát ra khí thế coi trời bằng vung như vậy?

Triệu Phàn lấy điện thoại ra gọi cho ông chủ.

"Hứa Duy đi rồi. Vâng, cậu ta không nói gì cả, đồng ý rất dứt khoát."

"Ông chủ... Nếu không bán được cậu ta thì phải làm sao bây giờ? Cảm giác như chẳng có đội nào muốn cậu ta cả."

Triệu Phàn nghe ông chủ nói rằng dù sao Hứa Duy cũng chẳng đáng giá, không ai muốn thì cứ để đấy, chờ hợp đồng tự hết hạn.

Gã há miệng, định nói rằng trông Hứa Duy không giống dáng vẻ lo lắng không có bến đỗ mới, có lẽ đã tìm được chỗ tốt từ trước rồi.

Nhưng cuối cùng gã chẳng nói gì cả.

Dù sao thì không phải câu lạc bộ nào cũng giống như ông chủ nhà gã, chỉ biết nhìn mặt tuyển thủ chuyên nghiệp.

Hy vọng thật sự có thằng ngốc nào đó bằng lòng mua Hứa Duy, ít nhất cũng vớt vát được một khoản tiền.

·

Rời khỏi văn phòng, Hứa Duy lập tức về ký túc xá và phòng huấn luyện để thu dọn hành lý.

Nhưng thật ra cậu cũng không có gì nhiều để thu dọn. Bàn phím và chuột ở đây tuy cũng là hàng đặt riêng, nhưng sau khi chạm vào cậu không cảm thấy quen tay, vậy nên cũng không cần thiết phải mang đi.

Còn về việc cậu đã xuyên không hay bị điên rồi cũng không quá quan trọng, dù sao thì cậu cũng chẳng có gì vướng bận.

Tuy cậu có đủ cả cha lẫn mẹ, nhưng họ đã ly hôn khi cậu mới một tuổi, sau đó nhanh chóng tái hôn và có gia đình riêng. Có lẽ họ cũng có chút tình thương dành cho cậu, nhưng không nhiều lắm, sự hiểu biết của họ về cậu còn không bằng con chó cưng họ nuôi.

Họ chỉ qua lại với nhau vào mỗi dịp Tết.

Cậu được bà ngoại nuôi lớn, sau khi bà ngoại qua đời, cậu lại càng ít qua lại với cha mẹ hơn.

Nhưng dù không có duyên phận với cha mẹ, họ cũng không hề quay lại lợi dụng cậu sau khi cậu đã công thành danh toại.

Tình cảm giữa họ cũng chỉ hơn người xa lạ một chút mà thôi.

Điều tiếc nuối duy nhất có lẽ là những người bạn thân đã không cùng cậu xuyên không đến đây, hoặc là không cùng cậu phát điên.

Chỉ cần còn được thi đấu, còn có thể giành chức vô địch, thì ở đâu đối với cậu cũng không thành vấn đề.