Hứa Duy toát ra một loại khí chất cấm dục khó tả, cho dù cậu có cài cúc áo đến tận chiếc cuối cùng, vẫn khiến người khác muốn lột bỏ quần áo của cậu ra để khám phá.
Triệu Phàn đã vô số lần cảm thán ông trời bất công. Nếu đã cho Hứa Duy bộ não và EQ như vậy, tại sao lại cho cậu một khuôn mặt như thế? Còn nếu đã cho cậu khuôn mặt đó, tại sao lại để cậu bước chân vào giới thể thao điện tử?
Tại sao Hứa Duy không thể dùng gương mặt này đi gây họa cho giới khác chứ?
Hứa Duy vẫn không nói gì, Triệu Phàn nhíu mày lại. Nếu Hứa Duy biết điều và có thể chia tay trong hòa bình với câu lạc bộ thì chuyện gì cũng dễ nói, câu lạc bộ cũng không cần thiết phải đối phó với một “cựu” tuyển thủ chuyên nghiệp không thành tích, không năng lực.
Nhưng nếu Hứa Duy không muốn, thì trong giới thể thao điện tử nơi thực lực lên ngôi này, kết cục của cậu sẽ chỉ thảm hại hơn so với những gì đã được chuẩn bị sẵn.
Triệu Phàn: "Cậu..."
Hứa Duy: "Năm ngoái là Chung Kết Thế Giới mùa mấy? Bây giờ là phiên bản nào? Ai đã vô địch năm ngoái?"
Triệu Phàn nhìn cậu với ánh mắt phức tạp, cho rằng cậu không chịu nổi cú sốc này, giọng điệu của gã cũng dịu đi: "Tôi biết bây giờ có thể cậu không chấp nhận được chuyện này, nhưng con đường thi đấu chuyên nghiệp vốn dĩ rất gian nan, có biết bao nhiêu thiếu niên tài năng, mỗi năm thực sự có thể trụ lại được mấy người? Dù sao thì bây giờ cậu cũng có độ nổi tiếng, dù chỉ livestream thôi cũng có thể kiếm được không ít..."
Triệu Phàn nhắc nhở: "Thời lượng livestream năm nay của cậu còn thiếu rất nhiều, về nhớ bù cho đủ đấy.”
Hứa Duy: "..."
Cái gã này nói nhiều thật.
Sau khi nghe Triệu Phàn lải nhải cả buổi, cuối cùng Hứa Duy cũng có được thông tin mình muốn... Chung kết Thế giới vừa kết thúc là mùa 6, phiên bản hiện tại là 6.16, và đội vô địch là PTG đến từ khu vực LCK Hàn Quốc.
Hoàn toàn khác một trời một vực so với mùa 6 trong ký ức của cậu.
Khi đó cậu còn chưa thành niên, càng chưa chính thức bước chân vào con đường chuyên nghiệp. Đội vô địch năm đó tuy cũng đến từ Hàn Quốc nhưng không phải là PTG, cậu còn chưa từng nghe nói đến đội tuyển này.
Hơn nữa, phiên bản được sử dụng cũng không phải 6.16, mà là 6.18.
Tốt lắm, không cần phải nghĩ nữa, hoặc là cậu đã xuyên không, hoặc là cậu điên rồi.
"Được." Hứa Duy đứng dậy, vẻ u ám giữa hai hàng lông mày cậu tan biến, thậm chí còn hứng thú mỉm cười với Triệu Phàn: "Tôi đi thu dọn đồ đạc trước đây, có duyên sẽ gặp lại."
Triệu Phàn trợn mắt há mồm nhìn Hứa Duy ung dung rời đi.
Tuy cũng là rời đi, nhưng cảnh tượng gã dự đoán là Hứa Duy sẽ khóc lóc ầm ĩ trong văn phòng cơ.