Chương 3

Nhưng Triệu Phàn lúc này lại có một mái tóc đen nhánh bóng mượt dài vừa phải, khuôn mặt hơi béo không có chút biểu cảm nào, dáng ngồi có thể nói là buông thả, đang vắt chân chữ ngũ, bực bội nhìn ra cửa.

Hứa Duy gõ cửa rồi đi vào.

"Đến rồi à?" Triệu Phàn không đứng dậy, gã vươn cổ, hất cằm về phía Hứa Duy: "Ngồi đi."

Hứa Duy ngồi xuống đối diện Triệu Phàn.

Ngay cả Hứa Duy, người ngày thường ngoài game và thi đấu ra thì chuyện gì cũng không để trong lòng, cũng đã nhận ra sự thay đổi của Triệu Phàn tuyệt đối không phải là ngụy trang.

Triệu Phàn không có tự tin như vậy và cũng không có thái độ này khi đối mặt với cậu. Giám đốc câu lạc bộ càng giống một bảo mẫu, chăm lo lịch trình hằng ngày và cả chuyện ăn uống vệ sinh cho các tuyển thủ chính thức, vì vậy Triệu Phàn tuyệt đối sẽ không vênh váo tự đắc như thế.

Cho dù giám đốc của các câu lạc bộ khác có thể kiêu ngạo, thì giám đốc của câu lạc bộ đã ba lần vô địch liên tiếp tuyệt đối không thể.

Tim Hứa Duy chùng xuống tận đáy cốc.

Triệu Phàn lại không để ý đến sắc mặt của Hứa Duy, gã bỏ chân xuống, mặt không cảm xúc nói: "Cậu thu dọn đồ đạc về đi, cũng không cần ở ký túc xá nữa. Bất kể có câu lạc bộ nào muốn mua cậu hay không, OG cũng không thể giữ cậu lại."

Triệu Phàn nói xong liền chờ phản ứng của Hứa Duy, nhưng Hứa Duy chỉ cúi đầu, mi mắt hơi rũ xuống, che đi tia sắc lạnh nơi đáy mắt.

"Mấy năm nay dù cậu có thi đấu thế nào, câu lạc bộ cũng chưa từng nợ lương của cậu, chúng ta nên chia tay trong hòa bình." Triệu Phàn nói tiếp: "Lúc cậu sa sút nhất, câu lạc bộ đã không từ bỏ cậu, cũng hy vọng cậu biết điều một chút. Khi livestream và trả lời phỏng vấn truyền thông thì nên biết cái gì nên nói, cái gì không."

Đây là lần đầu tiên trong một thời gian dài Triệu Phàn nhìn thẳng vào mặt Hứa Duy một cách nghiêm túc như vậy.

Ai cũng biết Hứa Duy có vẻ ngoài ưa nhìn và ai cũng ghét Hứa Duy vì điều đó.

Trong mắt họ, Hứa Duy chỉ dựa vào một khuôn mặt để chiếm giữ vị trí tuyển thủ chuyên nghiệp, cậu nông cạn và ích kỷ, là một kẻ tài không xứng vị. Nếu cậu có một khuôn mặt xấu xí thì ngược lại lại là chuyện tốt.

Hứa Duy có đôi mày sắc bén, khóe mắt hơi xếch lên, đôi môi mỏng nhưng không nhạt màu. Cậu có sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt lập thể nhưng không mất đi vẻ đẹp phương Đông. Khi không cười trông cậu bí ẩn và cao ngạo, nhưng khi cười lại mang một vẻ trào phúng và xem thường không nói nên lời.

Tựa như cậu xem thường tất cả mọi người, mọi sự việc xung quanh.

Vì quanh năm ở trong nhà nên da cậu trắng hơn, thậm chí là trắng nhợt so với những người đàn ông bình thường.