Chương 26 nháp

Có lẽ là vì đã chơi game một thời gian và hơi bị nghiện, nên cậu mới muốn đến gần hơn với cái ngành này.

Hứa Duy nằm xuống, nghiêng người xem video - ngày mai cậu phải thuyết phục lại đối phương, xem như làm việc thiện vậy.

Cậu xem video suốt hai tiếng đồng hồ, xem đến khi cảm thấy buồn ngủ. Đúng lúc Hứa Duy sắp ngủ thϊếp đi thì điện thoại của cậu đột nhiên reo lên, Hứa Duy giật mình tỉnh giấc.

Tên người gọi hiển thị là Chu Tử Hào. Trước đó Hứa Duy đã xem qua lịch sử trò chuyện, biết đây là bạn thuở nhỏ của nguyên chủ.

Cậu hắng giọng rồi trả lời điện thoại: "Có chuyện gì thế?"

"Duy Duy!" Người bên kia vui vẻ nói: "Chữ ký của cậu bán được giá lắm đấy. Tôi đang bán ảnh có chữ ký của cậu trên một trang web bán đồ cũ, mỗi ảnh được tám trăm tệ! Cậu ký thêm vài cái nữa đi, chúng ta chia đôi."

Tám trăm?

Hứa Duy sững sờ.

Chỉ có 800 thôi á?!

Chu Tử Hào: "Đáng tiếc là không phải kênh chính thức, đối phương tỏ vẻ rất nghi ngờ, tôi phải nói rất lâu cô ấy mới tin, còn chỉ đồng ý mua trước hai cái để xem. Nhưng tôi nghĩ cô gái này không thiếu tiền, sau này có thể sẽ trở thành khách hàng lớn của chúng ta đấy."

Hợp tác với bạn nối khố bán trộm những bức ảnh có chữ ký, này là cách kiếm tiền vô lý gì vậy chứ?

Hứa Duy xoa mũi rồi hỏi: "Cậu bán được bao nhiêu tấm rồi?"

Chu Tử Hào vội nói: "Cậu đừng lo, tôi đã ghi chép hết rồi, không giấu giếm gì đâu. Dạo trước tôi có hơi bận, cậu cũng biết hoàn cảnh gia đình tôi mà, nên hôm nay mới bắt đầu bán được hai tấm thôi."

Hứa Duy thở phào nhẹ nhõm - tuy cậu không theo đuổi hình tượng của một vĩ nhân, nhưng vẫn không thể trộm dùng ảnh có chữ ký để kiếm tiền được. Địa vị trước kia của cậu quá cao, cao đến mức dù không thành vĩ nhân thì cũng không đến nỗi túng thiếu, yêu cầu về mặt đạo đức cũng được nâng cao rất nhiều.

"Sau này đừng bán nữa, 1.600 tệ đó cậu cứ xài đi, gửi mấy bức ảnh có chữ ký còn lại cho tôi." Hứa Duy nói: "OG muốn đưa tôi vào danh sách chuyển nhượng năm nay. Có một câu lạc bộ đã liên hệ với tôi rồi. Trong khoảng thời gian này tôi không thể để bản thân xảy ra bất kỳ vấn đề gì."

Nói có sách mách có chứng, Chu Tử Hào nghe xong cũng bị thuyết phục, nhưng vẫn còn do dự: "Hiện tại trong người tôi không có nhiều tiền. Hay là để tôi bán thêm vài tấm nữa nhé? Tôi bán không đắt đâu, mỗi tấm 800 tệ thôi."

Hứa Duy: “Không được.”

Chu Tử Hào: "...Cậu sao vậy? Sao lại hung dữ như thế?"

Hứa Duy: "Ngày mai gửi lại cho tôi đi."

Chu Tử Hào: "Được, mai tôi sẽ gửi cho cậu."

"Nhưng Duy Duy này, bây giờ tôi đang rất thiếu tiền. Cậu có thể cho tôi mượn một ít được không?"

Hứa Duy nghĩ đến bức ảnh có chữ ký trên tay đối phương, mặt không đổi sắc hỏi: "Bao nhiêu?"

Cậu nghĩ rằng đối phương sẽ ra một cái giá cắt cổ, dù sao lúc đầu nguyên chủ cũng là mua một chiếc xe sang trị giá hàng chục triệu để khoe khoang sự giàu có của mình.

Chu Tử Hào có chút xấu hổ: "Hiện tại tôi có 1.600 tệ, cậu cho tôi vay thêm 200 tệ nữa là được rồi. Tôi sẽ gom số tiền này để đặt phòng, giờ muốn thuê một phòng đơn thì phải đặt cọc ba tháng và trả góp một tháng thì mới được."

Hứa Duy mở VX ra chuyển 200 tệ cho Chu Tử Hào.

"Cất đi." Hứa Duy nói: "Ngày mai tôi phải đi nói chuyện với một người, ngủ đây."

Chu Tử Hào: "Được rồi, cậu ngủ đi. Tôi cũng đi ngủ đây. Ngày mai phải dậy sớm đi làm."

Hứa Duy tắt điện thoại.

Có vẻ như giữa người bạn thuở nhỏ này của nguyên chủ là tình cảm thực sự.

Dù sao thì thả dây dài câu cá lớn, đã biết nguyên chủ có xe sang thì không thể nào chỉ mượn mỗi 200 tệ.

Không ngờ lại có ngày cậu phải lo lắng về tiền bạc như thế.

Sớm biết bị bắt tới nơi này thì cậu đã xài hết khoản tiết kiệm kia rồi.

Tiết kiệm tiền cho cố để giờ không hưởng thụ được, nghe có oái ăm không cơ chứ?

Hứa Duy tức giận nhắm mắt lại. Nếu có thể xuyên trở về, việc đầu tiên cậu làm chính là tiêu tiền.