Chương 1

Đầu tháng mười hai, thành phố Giang Thành mưa như trút nước.

Bên trong căn cứ huấn luyện nằm ở ngoại ô xa xôi, ánh đèn khẽ chớp nháy.

Trong phòng huấn luyện trống trải chỉ có một chiếc máy tính đang sáng màn hình, Hứa Duy ngồi trước máy ngẩng đầu nhìn lên đèn.

Trận mưa to kéo dài mấy ngày liền khiến điện áp không ổn định, nên cậu cũng không để tâm đến việc đèn chớp nháy.

Hứa Duy cúi đầu liếc nhìn đồng hồ.

Bây giờ là chín giờ ba mươi phút sáng.

Cậu ngồi trên ghế gaming vươn vai một cái. Chiếc áo thun thể thao ngắn tay cậu đang mặc làm lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc mà nuột nà, trông cậu hệt như một con báo săn vừa đi săn về. Đôi mắt đen láy của cậu phản chiếu hình ảnh nhân vật game trên màn hình.

Tiệc mừng công mới kết thúc tối qua, các đồng đội đều uống say túy lúy, đến giờ vẫn còn chưa dậy nổi.

Chỉ có cậu, người đội trưởng này, là vẫn cẩn trọng, lát nữa còn phải bàn bạc công việc với người của ban tổ chức.

Làm đội trưởng đúng là phiền phức, Hứa Duy tặc lưỡi một tiếng.

Nếu không phải ông chủ cứ liên tục dọa rằng nếu cậu không làm đội trưởng nữa thì ông sẽ một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ, Hứa Duy đã sớm từ chức rồi.

Cậu cầm chiếc điện thoại trên bàn lên lướt xem tin tức, trong hơn 99 tin nhắn mới thì quá nửa là để chúc mừng cậu đã ba lần vô địch liên tiếp.

Hứa Duy ra mắt ba năm, vô địch cả ba năm, hơn nữa năm nào cũng giành được FMVP.

Trong ba năm qua, đồng đội của cậu đã thay đổi không ít, nhưng thành tích thì vẫn không hề thay đổi.

Ngay năm đầu tiên ra mắt, Hứa Duy đã càn quét Grand Slam khu vực.

Chỉ là bắt đầu từ năm thứ hai, đội của cậu không còn tham dự Cúp Demacia nữa, vì thế nên cậu chỉ giữ được thành tích Grand Slam trong một năm.

Nhưng dù cho có vô địch bao nhiêu lần đi nữa, điều đó cũng không ảnh hưởng đến khát khao chiến thắng của Hứa Duy.

Cảm giác kích động và hưng phấn khi giành chức vô địch là thật, nhưng sự thiếu kiên nhẫn và lười biếng khi phải đối phó với truyền thông sau đó cũng là thật.

Hứa Duy xoa cằm, quyết định năm nay dù thế nào cũng phải bất chấp màn một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ của ông chủ để từ chức đội trưởng.

Ngay lúc Hứa Duy đang mải mê tính toán, chuẩn bị để ông chủ phải đối mặt với sự máu lạnh vô tình của mình thì điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Cậu liếc nhìn màn hình điện thoại:

Triệu Phàn.

Hứa Duy nhướng mày. Nếu có thể, cậu vốn chẳng muốn nghe cuộc điện thoại này.

Cậu có thể đoán được Triệu Phàn sẽ lại năn nỉ ỉ ôi thế nào để bắt mình đi trả lời phỏng vấn.

Nhưng dù sao cậu cũng có cổ phần trong câu lạc bộ, ít nhiều cũng được coi là nửa ông chủ, nên dù không muốn cũng đành phải bấm bụng nghe máy.