Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tán Tu

Chương 26

« Chương Trước
Bình minh lúc này dần ló dạng, một cơn gió nhẹ thổi qua các tán cây tạo ra những tiếng vang xào xạc, mặt biển cũng bị nó làm xao động tạo nên những gợn sóng vỗ rì rầm.

Theo thời gian dần trôi, Lý Hổ cũng từ từ tỉnh lại, hắn bây giờ chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn cùng suy yếu.

"Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng không ngờ lại thảm thành như vậy, ta nhất định sẽ trở lại, lão già chết tiệt" hắn tự nhủ rồi gạt bỏ tạp niệm nhanh chóng hấp thụ linh khí chữa thương.

Sau một tháng thì Lý Hổ cũng khôi phục lại thời kì toàn thịnh, không những vậy mà luyện thể quyết cũng đột phá tầng thứ tư.

Trong một tháng này hắn chỉ lo trị thương nên vẫn chưa thể xem xét khu vực mà hắn dịch chuyển tới.

Hắn dùng thanh khiết thuật lên bản thân rồi thay một bộ pháp y khác thay cho bộ đã bị đánh tả tơi rồi cất bước dò tìm xung quanh.

Đứng từ trên không trung nhìn xuống thì nơi này có vẻ là một cô đảo rộng lớn, có thể ngang một vài tiểu quốc ở phàm giới mà hắn thấy.

"Đạo hữu, ngươi có thể xác định vị trí hiện tại của chúng ta không?" Hắn nói.

"Có chuyện thì kêu đạo hữu, nhưng mà chuyện này hỏi bần đạo cũng vô dụng, đạo hữu loạn dịch chuyển thì bần đạo cũng vô pháp xác định" Mộ Sở Thiên âm dương quái khí nói.

"Bần đạo nghỉ chúng ta ở đây một thời gian rồi quan sát thêm vậy, đạo hữu chắc không ý kiến đúng chứ" Lý Hổ nói.

"Đạo hữu cứ tùy ý" dù gì thì y cũng tạm thời không rời đi hắn được.

Lý Hổ thấy y không ý kiến nên hắn cũng không nói nhiều mà nhanh chóng tìm một đỉnh núi để làm nơi trú chân tạm thời.

Phi hành một lúc thì cũng xác định được một nơi vừa ý nên hắn quyết định dựng một gian phòng ốc, hắn phất tay tạo ra một trận kình phong quét sạch đại địa trước mắt rồi nhanh chóng dùng huyền mộc dựng phòng.

Mộ Sở Thiên cũng không rãnh rỗi mà dùng ý niệm giúp hắn một chút.

"Cuối cùng cũng xong" Lý Hổ nhìn thành quả của bản thân rồi nở một nụ cười.

Sau khi bày biện gia cụ cùng các đồ dùng hắn liền ra ngoài kiếm chút thú hoang làm thức ăn, kể từ lúc bị truy sát hắn chưa được ăn bữa nào.

Dùng thần thức rà soát cộng với tốc độ kim đan kì của hắn thì trong chốt lát đã bắt được hai con thỏ cùng con gà rừng.

Nhìn ánh lửa bập bùng cùng mùi hương lan toả trong không khí tạo nên một trận thèm ăn, Lý Hổ lúc này vừa ngắm sao vừa ăn gà, hắn cảm thấy lúc này như sống lại, nhưng đang ăn thì tâm tình hắn lại hạ xuống.

Hắn nghĩ tới việc đi tìm một người không hề quen biết lại đẩy bản thân vào nguy hiểm có đáng hay không, nếu hắn ở phàm giới có lẽ hắn đã thành hoàng đế cũng nên, dẫu rằng ngày còn làm bổ đầu không có ai thân thiết nhưng cũng không đến nổi một mình như bây giờ, đột nhiên hắn lại bật cười lớn.

"Ha ha ha, nếu ngày đó không có người đó sao lại có ta ngày hôm nay, ta sao lại hối hận chứ"

"Đạo hữu có gì từ từ nói, sao lại đột nhiên phát điên" Mộ Sở Thiên thấy hắn như vậy cũng không tu luyện nữa mà ra khỏi thức hải để xem hắn.

"Ồ, Bần đạo quên mất còn có đạo hữu ở bên, có muốn uống một chén không" từ ngày quen biết, hắn biết y có thể ngưng tụ linh thể nhưng y lại chẳng bao giờ dùng.

"Được" Mộ Sở Thiên đáp.

"Mà đạo hữu này, lúc còn sống ngươi cũng soái như vậy ư" Lý Hổ lúc này nhìn Mộ Sở Thiên tò mò hỏi.

"Ha hả, đương nhiên là hàng thật, bần đạo là ai chứ, kiếm đạo thiên tài, thiên đạo nhi tử, gặp được ta là may mắn của đạo hữu đó, ha ha ha" Mộ Sở Thiên nói.

"Bái kiến kiếm tôn, bần đạo cung nghênh tôn giá, ha ha ha" Lý Hổ cười ha hả nói.

"Miễn lễ, đạo hữu khách khí rồi, ha ha ha" y cũng đáp trả lại Lý Hổ.

Ánh trăng treo không, cơn gió mang theo mùi của biển đi vào đất liền, linh tửu vơi dần, nhưng không ai gục ngã cả, bởi có lẽ họ say ở lòng người không phải ở thân thể.

"Điều kiện đầu tiên ta sẽ thực hiện cho ngươi" Lý Hổ trầm ngâm nói, hắn muốn trước khi đưa tiên nhân về cũng nên giải quyết vấn đề của bản thân.

"Đã biết" Mộ Sở Thiên đáp.

Linh tửu đã cạn, cả hai cùng đứng lên, mỗi người lòng mang tâm sự trở về nơi ở của bản thân. Một đêm trôi qua yên bình trong những chuỗi ngày dài nơi tu chân giới.
« Chương Trước