Chương 25

Lý Hổ trong thời gian ngắn hấp thụ linh khí thì linh lực cũng khôi phục bảy tám phần, ánh chớp rạch ngang bầu trời, tám người áo đỏ do lão giả dẫn đầu dừng lại ở trên thạch động hắn đang tạm thời trú ẩn.

“Tiềm Long Sơn Mạch, đạo hữu quả nhiên chuẩn bị nơi chôn cất thật tuyệt, ha ha ha” lão giả vừa nói vừa thả ra uy áp hóa thần kì đánh thẳng về phía hang động.

Lý Hổ cũng không ngờ bọn họ lại đuổi theo hắn nhanh như vậy, không chỉ như thế mà đám người này mạnh hơn hắn tưởng tượng nhiều, cảm nhận được uy thế đang đè ép, hắn đành phá tan hang động để né tránh uy áp cực kì khủng bố, tuy hắn tu luyện thức hải đã tới hóa thần nhưng thân thể hắn lại chỉ kim đan cảnh nên cũng bị dư chấn tổn hại, nhìn thấy kẻ gϊếŧ cháu mình lão giả cũng không ngừng đánh giá hắn.

“Chỉ là một kim đan nhỏ bé mà dám gϊếŧ cháu ta, lá gan của ngươi cũng thật lớn” Huyết Ma lão chủ nộ mục nhìn hắn.

Lý Hổ lúc này không dám khinh thường, cảnh giác nhìn xung quanh tám người, cảnh giới hắn thăm dò không ra nhưng chắc chắn là không yếu hơn hắn. Cảnh giới có thể thua nhưng ý chí không thể hèn kém nên hắn lao đi khóe môi dính huyết thân thể đứng thẳng nở nụ cười nói:

“Ta gϊếŧ ác nhân hết tên này đến tên khác, nào biết lại lòi ra tổ tông tới đòi nợ chứ”

“Chết đến nơi còn cứng miệng, tất cả cho ta thượng” hắn khinh thường đấu với một kim đan nhỏ bé, chỉ cần bảy tên nguyên anh cảnh cũng đủ để hắn hồn phi phách tán.

“Huyết Sát Trận” bảy tên nhanh chóng bao vậy hắn xung quanh hắn, huyết trận vừa kích hoạt, máu trong thân thể hắn như muốn sôi lên, thân thể của hắn như bị ngàn vạn sợ dây buộc chặt không thể nào di chuyển, nói thì chậm nhưng tốc độ của bọn chúng quả là vượt mức hắn tưởng tượng.

“Đây là muốn hút cạn máu của mình để nuôi trận” nhìn bảy món linh bảo kết thành trận pháp hắn cảm thấy khó lòng mà phá vở một món nào trong đó để đánh tan trận pháp.

“Ha ha ha, tiểu quỷ vô tri, ta sẽ rút máu, lột da ngươi, luyện hồn ngươi, để ngươi từ từ chịu đau đớn giày vò a, ha ha ha” lão giả nhìn hắn đau khổ làm hắn cảm thấy hư phấn.

“Ha ha ha, lão đầu, ta đoán lão chắc là người của Huyết Ma Tông đúng không, lão có muốn hay không thân thể cháu của lão” Lý Hổ lúc này như bị ngàn con kiến ngậm nhắm, đau đớn không gì tả được.

“Ngươi muốn nói điều kiện, thứ cỏ kiến như ngươi mà lại nói điều kiện với bổn tọa, ngươi xứng sao?” hắn châm chọc nói.

“Ha ha ha, ta mà lại cầu xin ngươi, ha ha ha” cười lớn một tiếng xung quanh thân thể Lý Hổ rực cháy lên những đoàn linh hỏa, lúc bình thường linh hỏa chỉ giúp rèn luyện thân thể, nhưng trong lúc chiến đấu cũng giúp hắn tăng lên chiến lực đáng kể. Dù là vậy, thì cách này gϊếŧ địch một ngàn cũng tự tổn tám trăm.

“Trận pháp, phá cho ta” hắn hét lên một tiếng làm cho bảy tên kia dùng hết linh lực gia tăng linh lực cho linh bảo, nhưng một tiếng hét thảm vang lên, không phải là Lý Hổ mà là một trong bảy tên đang bao vây hắn, lợi dụng thời cơ trận pháp suy yếu hắn liền nhanh chóng thoát ra, nhưng cũng không quên tiễn thêm một tên nữa về địa phủ.

“Đồ ngu, mau bảo vệ thức hải” lão giả nhìn hắn với vẻ mặt căm tức.

Tuy nguyên anh cảnh còn có nguyên anh để đoạt xá hồi sinh, nhưng bây giờ làm hắn toản lỗ hòng cũng làm hắn tức giận, Lý Hổ cơ thể vẫn đang thiêu đốt liệt hỏa nhìn về phía bọn họ.

“Ngươi không phải muốn tìm xác cháu mình sau, ta cho ngươi nhìn thấy” hắn lấy thân xác của Lưu Ôn từ túi trữ vật ra, thân thể lơ lững giữa không trung lúc này Lưu Khánh không hiểu hắn muốn làm gì thì Lý Hổ đột nhiên thét lên.

“Thương Khung Thần Quyết - Huyết Tế - Huyết Lôi” chẳng mấy chốc xích vân che lấp cả mây đen, gió bão càng thêm dữ tợn.

Nhìn đến xích vân trên đầu, Lưu Khánh không khỏi cảm thấy nhớ lại lôi kiếp năm xưa, đó là quãng thời gian mà hắn không muốn nhớ đến nhất.

“Vớ vẩn, giỏi thì đến đây” Lưu Khánh hét lên, nhưng chưa kịp hét thì liên tục vài đạo huyết lôi đã giáng xuống người lão, nhưng đối với hóa thần kì cùng nguyên anh thì mấy đạo lôi kiếp chỉ để hắn chọc tức gã cùng tung hỏa mù mà thôi, thân thể hắn đã phi hết tốc lực bay nhanh chạy trốn.

“Tiểu quỷ, tính chạy đi đâu” một chưởng xé toạt không gian mang theo huyết tinh ập xuống trên người hắn, ngay lập tức hắn liền phun một ngụm máu tươi, thức hải cũng bị chấn cho bị tổn thương.

“Đã chống lôi kiếp mà vẫn phân thần được - Phá Không Phù” xé rách tờ độn phù làm hắn gan đau, nhưng không thể không làm, giữ mạng quan trọng.

“Roẹt” không gian đã mở ra hắn nhanh chóng đi vào, tuy không biết điểm đến nhưng vẫn đỡ hơn tình hình hiện tại, Lưu Khánh thấy hắn muốn chạy nhưng bị lôi kiếp cản trở không thể phân thân đuổi theo.

“Tiểu quỷ, ta sẽ không quên chuyện này đâu” Lưu Khánh hét lớn.

Lý Hổ ôm thương ngã vật phía trước bãi biển, một trận chiến không chỉ làm hắn giảm mười năm thọ mệnh mà còn làm thân thể hắn hao tổn nghiệm trọng.

"Đào tẩu thành công, phải nghỉ một chút thôi" nói rồi mơ màng ngất đi.

“Cho chừ cái tội gϊếŧ lung tung” Mộ Sở Thiên cách không đem hắn lên bờ, để nước biển không cuốn trôi hắn. Lúc nãy nếu hắn không thoát được thì y cũng sẽ giúp hắn một tay, hắn vẫn là chưa thể chết được.

“Thương Khung Thần Quyết - nó lại giúp ngươi nữa rồi, tuy là có tệ đoan” y thở dài nói.