Trong đại điện tối tăm, lão giả ngồi ở chính vị trên đài cao tỏa ra uy áp khủng bố làm cho đám người quỳ ở dưới điện phun máu tươi chứng tỏ hắn đang rất tức giận.
“Các ngươi nói có tên nào đó thông qua Thiên Diễn Các gϊếŧ chết cháu ta, một lũ khốn kiếp, có tin tức của gã đó đang ở nơi nào chưa?’’
“Bẩm tông chủ, Thiên Diễn Các cũng không có thông tin gì về hắn để bán cho chúng ta, hắn chỉ ghé một lần ở nơi đó để lấy danh sách truy nã rồi biến mất, tu chân giới cũng chưa nghe nói có người nào như hắn” gã thuộc hạ nhanh chóng nói.
“Khởi bẩm tông chủ, thuộc hạ cũng cho người điều tra xem thân thể thiếu chủ có được giao cho Hỏa Vân Tông hay không, nhưng có vẻ bọn chúng không có giữ thân thể thiếu chủ” một tên khác quỳ kế bên nói.
“Vậy có thể là gã gϊếŧ hại cháu ta vẫn đang giữ thân thể của nó, nhanh chóng triệu tập Thất Sát Các, ta sẽ cho ngươi biết như thế nào là chết thật thê thảm” lão giả âm trầm nói.
Một đạo xích quang bay ra khỏi cung điện, bên ngoài là bảy người ăn vận giống nhau đều là y phục đen đang ngự kiếm chờ sẵn lão giả.
“Đi, nhanh chóng tìm ra kẻ đó” lão giả nói rồi dẫn đầu nhanh chóng bay đi.
“Vâng” đám người phía sau cũng không dám chậm trễ nhanh chống đuổi theo.
Lý Hổ lúc này đang ngồi đả tọa thì đột nhiên mở bừng mắt, cảm giác bất an đột nhiên nảy lên trong lòng làm hắn không thể không ngừng việc từ luyện.
Cảm giác bất an tới cũng nhanh đi cũng nhanh nhưng hắn lại không còn tâm trạng để tu luyện, hắn đành đứng lên ra khỏi khoang thuyền để cho khuây khỏa nổi lòng.
Bên ngoài lúc này đã bao phủ bởi màn đêm tăm tối, trên không trung thì lại lấp lánh đầy những ánh sao, con thuyền thì vẫn lao đi vun vυ"t, đối với người tu luyện thì màn đêm đã không còn ảnh hưởng đến họ, nhìn cảnh vật nhanh chóng lướt qua trước mắt, hắn bắt đầu hồi tưởng lại lúc mới bắt đầu tu đạo, quãng thời gian đó cũng bay nhanh như nhưng cảnh vật trước mắt hắn.
“Nhìn đạo hữu có vẻ bất an nhỉ?” Mộ Sở Thiên hỏi hắn.
"Bần đạo chỉ đột nhiên muốn ngắm cảnh mà thôi” hắn nhàn nhạt trả lời.
"Đúng là vịt chết cái mỏ còn cứng" Mộ Sở Thiên cũng không ngần ngại mà châm chọc hắn.
"Ngươi ra đây thì chắc là cảm xúc của ta tác động đến ngươi đi, quả nhiên ta vẫn là khá yếu nhỉ, ta nghĩ sự việc này cũng không khó đoán, khoảng thời gian trước ta cũng gϊếŧ một đám, nói không chừng là một trong số chúng tới tìm ta" Lý Hổ như suy tư gì rồi nói.
"Kế tiếp ngươi tính làm gì?" Sở Thiên hỏi hắn.
"Đạo hữu nghĩ sau, ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách, cùng lắm thì đánh một trận" hắn đáp.
"Vậy thì tùy ngươi, nếu ngươi chết thì tacũng sẽ rời đi" Mộ Sở Thiên trả lời làm hắn cũng không ngoài ý muốn, gặp hắn thì hắn cũng làm như thế.
"Ta sao có thể chết, ta còn phải đưa một người trở về" giọng nói của hắn vẫn như thường nhưng trong ánh mắt của hắn đã hiện sát khí.
Gió thổi tung bay vạc áo, hắn đứng trầm ngâm thêm một lúc rồi cất bước trở vào khoan thuyền, Mộ Sở Thiên cũng trở về thức hải của hắn.
Lý Hổ sau khi về phòng liền cho gọi Trương Dự Nam, tuy hắn không phải là người tốt nhưng cũng không đến nổi lôi một đám người không liên quan vào cuộc chiến của hắn.
"Tham kiến tiền bối, không biết ngài đêm khuya triệu kiến có điều gì căn dặn" Trương Dự Nam nói.
"Ta gọi ngươi để nói cho ngươi, ngày mai tất cả các ngươi nhanh chóng trở về tông môn, còn ta sẽ rời đi, chuyện giữa ta và các ngươi, ta sẽ coi như không có" hắn nói.
"Vãn bối có thể hỏi tại sao ngài lại đột ngột rời đi không?" Trương Dự Nam tuy biết tiễn đi được một tôn đại phật, nhưng hắn cũng tò mò sao hắn lại gấp rút rời đi.
"Ngươi không cần phải biết, các ngươi nhanh chóng trở về nếu không muốn chết, còn phi chu này cứ cho các ngươi mượn đi, khi nào rảnh ta lại tới lấy" nói rồi hắn cũng không ở lại nữa mà nhanh chóng biến mất khỏi con thuyền.
Nhìn phi chu dần biến mất khỏi tầm mắt, hắn cũng ngự không bay về phía tây, trong vòng ba ngày tiếp theo hắn dùng hết tốc lực tiến về phía trước, đến khi linh lực của hắn dần cạn kiệt, lúc này hắn mới dừng lại.
Dừng lại tại một vùng núi, hắn liền đáp xuống một dòng suối nhỏ để nghỉ ngơi cùng hồi phục linh lực, tuy hắn mạnh mẽ nhưng ba ngày ba đêm tiêu hao liên tục cũng làm hắn khiên không nổi, tìm một nơi khá ẩn nấp hắn liền thiết lập một số trận pháp xung quanh, rồi đắm chìm vào việc khôi phục.
Những ánh mây đen bắt đầu che phủ bầu trời cùng với những tiếng nổ vang, báo hiệu một cơn mưa lớn, những tia sáng đỏ lại như ẩn như hiện.