Chương 9: Nó

“Kẽo kẹt...”

Sau một lúc lâu, dường như thứ đó đã bò ra bên ngoài theo hướng cánh cửa cô ấy vừa mới mở.

Phòng ngủ trở nên yên tĩnh như lúc đầu.

Nóng, hôi thối, cô ấy trùm kín người vào trong chăn, bản thân cũng choáng váng vì thiếu không khí.

Dù vậy, Hứa Hạnh vẫn như cũ không dám kéo chăn xuống.

Do giữ nguyên một tư thế quá lâu, sống lưng vừa tê vừa đau nhức, lúc này cô ấy mới rón rén cử động.

Tấm nệm không lún xuống theo chuyển động.

Giường bên dưới lưng của cô ấy rất cứng.

Giường ở nhà mềm mại, lúc đi ngủ như được bông ôm lấy, còn giường cứng như thế này, cứng như vậy...

Hứa Hạnh toát mồ hôi lạnh đầm đìa, vội vùng ra khỏi chăn.

Cô ấy lại nhìn thấy bức tường dán đầy ảnh chụp.

Trước đó, nó ở ngoài cửa, nằm bên tay phải, hiện tại, nó lại nằm bên tay trái của cô ấy.

Cô ấy đang ở trong căn phòng trọ.

Nằm trên chiếc giường đôi từng ngủ chung với anh ấy...

Hứa Hạnh hoảng loạn quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Ở đó đang có một con quái vật đang nằm.

Khuôn mặt của nó bị che phủ bởi một tấm vải màu trắng, tay chân sưng to biến dạng bất thường, da thịt lộ ra bên ngoài phủ một lớp vảy đỏ gồ ghề.

Nó đang rỉ nước ra bên ngoài.

Nệm trên giường đã bị thấm ướt bởi thứ nước trên người nó, vệt nước đọng lại trên sàn nhà, chảy dài đến ngoài cửa.

Mới vừa nãy là nó! Nó đã bò vào đây!

Hứa Hạnh vừa lăn vừa bò xuống giường.

Cô ấy phải chạy khỏi đây!

Hứa Hạnh lao thẳng đến cửa chính của phòng trọ, ổ khóa đã rỉ sét, răng cô ấy va vào nhau lập cập, ngón tay chạm vào tay nắm cửa dùng hết sức đẩy ra ngoài.

Tiếng động do cô ấy gây ra làm con quái vật trên giường tỉnh giấc, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào hắt cái bóng của nó lên tường.

Nó ngồi dậy rồi.

Hứa Hạnh muốn khóc, ngón tay dùng sức lên tay nắm cửa như sắp gãy, nhưng nó không nhúc nhích vẫn cứ lạnh lẽo kiên cố như sắt thép.

Tai cô ấy ù đi.

Không biết là do ảo giác, hay là sự thật, cô ấy nghe thấy tiếng nói của Lâm Duy.

“Tiểu Hạnh.”

Cô ấy như chết đứng tại chỗ.

“Em đi đâu vậy?”

Hứa Hạnh không dám nhúc nhích, cầu mong nó đừng chú ý đến mình.

Con quái vật cử động.

Tôi sẽ chết! Suy nghĩ đó chiếm cứ toàn bộ não, cô ấy không còn đường lui đành nhắm chặt mắt.

Nó dừng lại đứng trước mặt.

Thứ quái dị kia, cái thứ không thể gọi là bàn tay, chạm vào chân cô ấy.

Nhưng tay của nó có độ ấm.

Hứa Hạnh hé mắt tạo ra khe hở nhỏ.

Quái vật nửa quỳ, trời quá tối, dưới ánh sáng yếu ớt ngoài cửa rọi vào, cô ấy chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đỉnh đầu nó.

Mái tóc đen ướt sũng, có lẽ đây là phần bình thường duy nhất trên người nó.

Nó đang làm gì vậy?

Vấn đề này đã được trả lời ngay sau đó, cô ấy nghe thấy tiếng khóa của đối giày sandal được cài chặt một cách hoàn hảo.

Nó đang giúp cô mang giày.

Hứa Hạnh cứ tưởng nó sắp nổi điên, chuẩn bị gϊếŧ cô.

Cô ấy không hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nó... Đợi đã, trên chân cô lấy đâu ra đôi giày?

Bộ đồ ngủ bằng bông khi nãy không biết từ úc nào đã thay bằng váy ngắn mát mẻ, trong lúc Hứa Hạnh đang hoang mang nhìn bộ đồ trên người mình thì con quái vật đã đứng dậy.

Nó bước tới cánh cửa sắt.

Cô ấy lùi lại, định kéo dài khoảng cách hơn một chút...

“Lạch cạch.”

Là tiếng cánh cửa được mở ra.

Khi nãy cô ấy đã dùng hết sức bình sinh để mở, nhưng làm thế nào cũng không làm nổi, vậy mà nó chỉ mất vài giây.

Nhưng tại sao?

Tại sao nó lại giúp cô ấy mở khóa?

Quái vật lùi sang một bên, nhường đường cho cô.

Ánh đèn ngoài hành lang chiếu vào trước thềm cửa, trên ổ khóa cứng rắn loang lổ các vệt nước. Bóng đèn phát ra ánh sáng vàng ấm áp, thế giới bên ngoài như ẩn dấu một vầng thái dương.

Mặc dù có rất nhiều chuyện khó hiểu, nhưng việc quan trọng bây giờ cần làm là chạy đi.

“Choảng...”

Ngay lúc cô ấy đứng giữa hành lang, bóng đèn trên đỉnh đầu vỡ vụn.

Tối đen.

Đưa tay lên không thấy được năm ngón, bóng đêm đen kịt che phủ tầm nhìn.

Hứa Hạnh còn tưởng, bóng tối bất ngờ ập đến sẽ khiến cô ấy sụp đổ òa khóc, nhưng kỳ lạ thay màn đêm kéo đến bỗng chốc khiến cô trở nên tỉnh táo.

Như thể tất cả nỗi sợ hãi đều tan biến theo ánh đèn vừa vụt tắt kia.

Hứa Hạnh nhớ ra rồi đó là chuyện của rất lâu về trước.

Lâm Duy giúp cô mang giày, tự tay mở cửa cho cô ấy... Đúng là có một lần như vậy.

Đó là lần cô ấy phát hiện ra nhật ký của anh ấy, giận dỗi đòi chia tay, anh một câu níu kéo cũng không nói, chỉ bảo cô tự mình suy nghĩ kỹ.

Từ hôm đó bọn họ bắt đầu chiến tranh lạnh, buổi tối ngủ chung một giường nhưng không ai mở miệng nói chuyện.

Hứa Hạnh cả đêm trằn trọc không ngủ được, cô ấy nhìn Lâm Duy nhắm chặt mắt, trong lòng ấm ức tức tối vô cùng. Cô khó chịu như vậy, sao anh ấy có thể ngủ ngon?

Thế là giữa đêm, cô ấy ngồi dậy, trang điểm, ăn mặc xinh đẹp, muốn ra ngoài chơi mượn chuyện này chọc tức Lâm Duy.

Khi chuẩn bị ra cửa, Lâm Duy tỉnh giấc.

Hứa Hạnh đang mang giày, đôi này hơi khó mang, lọ mọ cài cái móc khóa đến nổi cáu.

Anh hỏi cô ấy muốn đi đâu, cô nói muốn xuống lầu hút thuốc, dù cách ăn mặc không giống lắm.

Lâm Duy xuống giường, đi đến gần, giúp cô ấy mang giày rồi mở cửa.

Anh ấy không thèm giữ cô lại, cô muốn đi thì anh để cô đi.

Hứa Hạnh chợt nhận ra, bỗng thấy nực cười... Cô ấy lấy cái gì chọc tức người không còn quan tâm đến mình nữa?

Cô ấy đi chơi đến sáng hôm sau mới về. Sau khi về bắt đầu dọn dẹp đồ đạc thuộc về mình, rồi bình tĩnh nói lời chia tay với Lâm Duy.

Cách một cánh cửa, cũng là đêm cuối cùng bọn họ ở bên nhau.

Lâm Duy tự mình tiễn cô ấy ra ngoài.