Mẹ hâm nóng cơm canh nhưng Hứa Hạnh vẫn buồn bã ỉu xìu xúc cơm ăn lấy lệ.
Trên TV đang chiếu bộ phim mẹ chồng nàng dâu đầy kịch tính, mẹ cô ấy ngồi trên ghế may, vừa cắn hạt dưa vừa xem một cách say sưa.
“Mẹ...”
Gặp phải chuyện khó xử thế này, mà không có ai để san sẻ, Hứa Hạnh cố kìm nén, cuối cùng cũng không nhịn được thốt ra thành lời.
“Mẹ có thể nhìn thấy bên ngoài căn hộ của chúng ta như thế nào không?”
Mẹ quay đầu nhìn cô ấy.
“Bên ngoài căn hộ à?”
Dưới ánh sáng hắt ra từ TV, khuôn mặt bà trông có vẻ méo mó, Hứa Hạnh thấy bà cong khóe miệng, độ cong lớn nhưng nụ cười kia lại đơ cứng không tự nhiên.
“Cũng giống như con thấy thôi.”
Trong lòng Hứa Hạnh lộp bộp vài tiếng, vội nhìn sang chỗ khác, không dám nhìn bà nữa.
Cơm nước xong xuôi, cô ấy đi thẳng về phòng mình.
Tuy ở một mình trong không gian nhỏ hẹp, nhưng sự bất an vẫn nằm đó, bóng tối như đang rình rập, dường như có thể nhảy ra nuốt chửng cô ấy bất cứ lúc nào.
Hứa Hạnh bật chiếc đèn nhỏ ở bàn học lên.
Trên bàn đã có sẵn giấy bút, cô ấy cố gắng sắp xếp suy nghĩ làm rõ tình hình hiện tại.
[Thời gian xảy ra sự cố: ngày 1 tháng 2 năm 2019, nguyên nhân: Tai nạn xe cộ.]
[Cận kề cái chết: Thời gian và không gian đang quay ngược?] Hứa Hạnh chỉ có thể phỏng đoán qua những gì mình nhìn thấy, chưa có bằng chứng cụ thể, vì thế sau hàng chữ này cô ấy đặt dấu chấm hỏi.
[Bóng tối của quá khứ.]
Trong thoáng chốc ngòi bút dừng lại, rồi cô ấy viết tiếp: [Cái chết của Lâm Duy.]
[Hy vọng sống sót.]
Chuyện này, chuyện này là sao?
Hứa Hạnh run rẩy như cái sàng, bút trong tay vẫn viết rõ từng nét, gạch xóa rất nhiều lần, cô ấy mới viết xuống một dòng hoàn chỉnh.
[Hy vọng sống sót: Tránh xa Lâm Duy.]
Viết hết ra giấy, cô ấy cũng không đủ cản đảm nhìn thêm, nhanh tay xếp nó thành hình vuông nhỏ rồi bỏ vào túi áo ngủ trên người.
Cảm giác quái lạ như bị người ta theo dõi sau lưng truyền đến, bỗng Hứa Hạnh quay đầu nhìn.
Cửa phòng vẫn đang đóng chặt.
Cô ấy thầm nghĩ có lẽ là do mình quá căng thẳng, lên giường nằm sẽ đỡ thôi.
Giữa mùa hè nóng bức, trong bòng không mở điều hòa, nhưng Hứa Hạnh lại đắp chăn kín từ cổ đến bàn chân, quấn cả người mình kín mít.
Đèn bàn còn chưa tắt, cô ấy nhìn lên trần nhà, ngẩn người.
Cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm vẫn không giảm bớt, ánh mắt ấy như gần trong gang tất.
Hứa Hạnh ngồi bật dậy, nhìn chằm chằm về cánh cửa.
Tìm thứ gì đó có thể chắn cửa lại.
Mắt cô ấy đảo một vòng, cuối cùng dừng lại ở một cái va li màu nâu được để sát tường.
Nó đủ nặng, nếu chặn cửa thì khi có chuyện gì cô ấy có thể phát hiện ngay lập tức, người bên ngoài cũng tạm thời không thể vào.
Sau khi đưa ra quyết định, Hứa Hạnh xuống giường, đi đến cái va li bên cạnh.
Lòng bàn chân như dẫm phải cái gì đó, ươn ướt.
Cô ấy dồn toàn bộ sự tập trung lên cánh cửa, nên ban đầu không để ý.
Khi chạm vào tay cầm của cái va li, có thể biết nó được làm từ vải, có vẻ bị ẩm, hơi nhớp nhúa.
Hứa Hạnh thử nhấc nó lên, nhưng quá nặng. Cô ấy ngồi xổm xuống, thử đổi tư thế định ôm nó lên.
Nhưng khi tay tiếp xúc lên bề mặt của va li, cảm giác không phải lớp vải thô ráp, mà nó trơn nhẵn, thậm chí, có độ ấm.
Giống như... Da người.
Hứa Hạnh hoảng hốt buông tay ra, mặt cắt không còn giọt máu.
“Rầm...”
Va li rơi xuống mặt đất, đồ vật bên trong va chạm vào nhau, phát ra tiếng nước chảy kỳ lạ.
Cô ấy nhìn chân mình dưới sàn...
Va li đang không ngừng rỉ nước.
“Mẹ.”
Hứa Hạnh cất giọng gọi, nhưng nhận ra giọng mình khản đặc.
“Mẹ!”
Cô ấy hoảng sợ đến mức lạc cả giọng, vội vã mở cửa phòng.
Cánh cửa mở toang.
Từ nhiều góc độ khác nhau, ảnh của Lâm Duy và hình chụp đôi của hai người, được ghép thành hình trái tim, phủ kín bức tường đối diện
Ngoài cửa, là căn phòng trọ mà cô ấy và Lâm Duy từng sống cùng nhau.
Hứa Hạnh nghĩ mình đã quên, nhưng cô ấy vẫn còn nhớ rõ, nhớ từng chi tiết nhỏ.
Anh ấy không thích chụp ảnh.
Mỗi lần nhìn vào ống kính, vẻ mặt anh ấy đều cứng đơ, chứ đừng nói đến việc tạo dáng thân mật trước máy ảnh. Nhưng anh ấy biết, Hứa Hạnh thích như vậy.
Khi anh ấy không chịu hợp tác, cô ấy thường phụng phịu nũng nịu: “Anh đẹp trai như thế này, không chụp thì lãng phí lắm.”
Sau khi những tấm ảnh được rửa ra, cô ấy luôn nâng niu yêu thích đến mức không rời tay, cứ lật qua lật lại xem mãi, trên khuôn mặt của anh còn tỉ mỉ dùng bút mực vẽ một hình trái tim nhỏ.
Cô ấy luôn say mê với tất cả những chuyện có thể chứng minh tình yêu của hai người.
Lâm Duy im lặng nhìn, đối với những hành động có phần trẻ con ngây thơ của cô ấy, dường như cũng không có phản ứng gì quá đặc biệt.
Thế nhưng những bức ảnh được dán thành hình trái tim trên tường, là do chính tay anh ấy làm ra.
Mỗi bức ảnh đều từng bị cô ấy vẽ nguệch ngoạc, anh ấy đều cẩn thận dán lên tường từng cái một, góp nhặt từng chút, đến ngày cô ấy phát hiện ra, thì chúng đã được xếp thành một hình trái tim lớn.
Hứa Hạnh che mặt, quay người.
Đèn bàn là nguồn sáng duy nhất, cô ấy ngơ ngẩn trèo lên giường, cuộn mình trong chăn.
Thời gian và không gian như quay ngược... Cô ấy nhớ đến quy luật mình từng phát hiện.
Nếu tiếp tục như thế này, cô ấy có thể gặp lại Lâm Duy hay không?
“Xoẹt...”
Dây kéo của va li, chậm rãi bị kéo ra.
Âm thanh vang lên, trong không gian tĩnh lặng như được phóng đại gấp trăm lần.
“Tí tách.”
Có cái gì đó từ trong va li chui ra, nhỏ nước xuống sàn.
“Tí tách.”
Có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang dính lại với nhau, như chất nhầy tụ lại thành đống, lăn xuống sàn nhà.
Hứa Hạnh nhắm mắt, toàn thân căng như dây đàn.
Nó đang bò.
Cô ấy toát mồ hôi lạnh, không dám thở mạnh.
Dù cách một lớp chăn, vẫn có thể ngửi được mùi da thịt thối rửa, lẫn trong đó còn có mùi tanh hôi từ biển cả. Nó lết thân thể to lớn, như đang cố lục lọi khắp nơi tìm thứ gì đó.
Có thể nghe thấy tiếng nó đang di chuyển, để lại vệt nước dài loang lổ trên sàn nhà.
Âm thanh và mùi hôi khiến người ta khó chịu, làm dạ dày Hứa Hạnh cuộn lên từng đợt.