Cô ấy đã thoát khỏi cái chết cận kề sao?
Hứa Hạnh điều chỉnh nhịp thở, rồi đánh giá hoàn cảnh hiện tại của bản thân.
Cơ thể khô ráo, cổ họng hơi đau nhức, ngoài ra, không cảm thấy khó chịu quá nhiều. Bên dưới là một tấm nệm mềm mại, khi nhìn lên, màn chống muỗi màu trắng che khuất tầm nhìn.
Cái màn này… Mang đến một cảm giác quen thuộc khó tả, mà trong thoáng chốc cô ấy không thể nói rõ là vì sao.
Nơi này là bệnh viện sao? Có bệnh viện nào như thế này chứ?
Hứa Hạnh vẫn chưa hoàn hồn khi nghĩ đến con quái vật dưới biển kia.
Nó đang ở đây sao? Có phải nó đang ở đây nhìn chằm chằm cô ấy từ chỗ nào đó không?
Cô ấy nắm chặt góc chăn, dựa lưng vào giường, từ từ ngồi dậy.
Ngay khi vừa nhìn rõ đồ đạc được bày trí xung quanh, Hứa Hạnh đã nhận ra đây là nơi nào.
Trên tường là bức ảnh nghệ thuật chụp cô ấy khi còn nhỏ đang cầm một chiếc ô hoa, chiếc ghế mây có tay vịn bị thủng một lỗ, một chiếc TV lớn cồng kềnh.
Hứa Hạnh rùng mình một cái.
Đúng là vô cùng quái dị. Đây là quê nhà của cô ấy, căn phòng trước đây của cô ấy.
Còn về lý do tại sao, cô ấy có thể chắc chắn là của trước đây… Bởi vì, vào một buổi sáng sớm năm 2013, nhà cô ấy đã bị phá dỡ và chuyển đi nơi khác rồi.
Nơi ở cũ!
Hứa Hạnh lập tức nghĩ tới nội dung trong nhật ký của Lâm Duy.
Anh ấy trở về quê nhà khi đang cận kề cái chết, nhưng bà ngoại anh ấy không cho anh ấy vào nhà, nên anh ấy đã sống sót.
Vì vậy, có phải cô cũng giống thế không? Muốn sống sót, thì không thể ở lại chỗ này nữa.
Vén màn chống muỗi lên, Hứa Hạnh dứt khoát xuống giường.
Cô ấy đá phải một đồ vật, nó lăn lông lốc vào góc tường. Cô ấy cúi đầu nhìn một cái, trên mặt đất tràn ngập giấy ăn và vỏ chai rượu đã uống hết.
Chai rượu đυ.ng vào rương va li, rồi ngừng lại.
Hứa Hạnh nhìn chằm chằm vào chiếc va li màu nâu đó.
Nó được nhét căng phồng lên, nhưng cô ấy biết, từ sau khi cô ấy bị trở về đây, nó vẫn luôn nằm đó, chưa từng bị mở ra.
Hứa Hạnh kìm nén, không suy nghĩ gì thêm, hít sâu một hơi, cô ấy mở cửa phòng.
Trong đài radio có người đang hát hí, điệu i i a a kéo dài lê thê.
"Đùng, đùng, đùng,…"
Từ nhà bếp, tiếng băm chặt thứ gì đó vọng đến.
Dao không được sắc bén lắm, như thể chặt nhiều lần, mới có thể chặt đứt thứ đồ kia.
Hứa Hạnh nghe thấy âm thanh đó, sợ đến kinh hồn bạt vía.
Không thể ở lại đây nữa!
Cô ấy nhón chân, rón rén đi về phía cửa.
"Hạnh ơi."
Âm thanh băm chặt dừng lại, phía sau có người gọi cô ấy.
Hứa Hạnh muốn giả vờ như không nghe thấy, thì lại nghe bà hỏi một tiếng: "Con muốn đi đâu thế?"
Tiếng hát hí uyển chuyển du dương, đang hát đến cao trào thì bị ai đó tắt đi.
Người nọ đuổi theo ra từ trong phòng bếp, tay cầm con dao phay dính máu.
"Mẹ." Hứa Hạnh thở dài, cam chịu số phận gọi bà một tiếng.
Mẹ của cô ấy, đã qua đời từ năm ngoái rồi.
Trước khi chết hai mắt bà vẫn còn trừng lớn, mắng cô ấy là một đứa con gái bất hiếu, chui vào hẻm núi làm giáo viên, bằng ấy tuổi rồi mà không chịu kết hôn sinh con. Hứa Hạnh không nhịn được mà cãi lại bà mấy câu, bà giận dữ đến mức tăng xông, một ngụm đờm trong cổ không nhổ ra được, thế là tắt thở.
Hứa Hạnh cũng không trông mong, mẹ cô ấy có thể biến thành thiên thần nào đó để phù hộ cho mình, mẹ cô ấy nhìn thấy cô ấy, không hận cô ấy đã hại bà đã coi như là tốt lắm rồi.
"Con bé này, được bạn trai nuông chiều đến nỗi quen thói vô lễ rồi." Người phụ nữ lầu bầu đi đến bên cạnh cô ấy, bàn tay không cầm gì chọc mấy cái lên đầu cô ấy: "Mẹ nói chuyện với con mà con cũng dám phớt lờ."
Động tác quen thuộc khiến cho Hứa Hạnh hơi có cảm giác như đang nói chuyện với mẹ thật. Cô ấy nhìn người mẹ với mái tóc đã điểm bạc, thở dài nói: "Lúc này mẹ vẫn chưa phát hiện ra bệnh, tinh thần có vẻ rất tốt."
"Bệnh với chả tật cái gì? Mẹ thấy con mới là người có bệnh đấy!"
Mẹ cô ấy lườm cô ấy một cái: "Tinh thần của con dạo này kém quá, cả ngày cứ nói nhảm."
"Dạ." Hứa Hạnh không phản đối, hỏi bà: "Mẹ, vừa rồi mẹ chặt cái gì trong nhà bếp vậy? Nghe tiếng ghê quá."
"Mẹ thấy từ hồi về nhà, suốt ngày con cứ lo lo sợ sợ, tinh thần rất kém, đang muốn bồi bổ thân thể cho con, nấu chút canh xương đầu heo cho con uống."
"Dạ, được rồi, mẹ nấu đi." Hứa Hạnh cười cười đẩy bà trở về phòng bếp.
Cuối cùng, cô ấy nhỏ giọng nói: "Con phải ra ngoài một chút, chừng nào về thì con uống."
Lịch treo tường đóng đinh trên cửa nhà, trước khi Hứa Hạnh mở cửa ra, cô ấy xé tờ lịch trên tường.
Ngày 24 tháng 7, mọi chuyện không thuận lợi.
Ngoài hành lang, trời âm u.
Cô ấy đứng ngay cửa, cánh cửa phòng sau lưng "ầm" một tiếng bị gió mạnh thổi tới đóng sập lại.
Không khí tràn ngập mùi mặn ngọt của biển, cái nóng oi ả của đêm hè bốc lên giữa những đợt sóng vỗ rì rào.
Chỉ cách một cánh cửa, ngày và đêm đổi chỗ trong chớp mắt, hai không gian chồng lấp, méo mó, lẫn lộn vào nhau.
Chỉ mới vừa nhìn thấy biển thôi, Hứa Hạnh đã mềm nhũn cả hai chân.
Nhìn về phía xa, một cái nhỏ thuyền đậu bên bờ biển, chính là chiếc thuyền mà ngày hôm qua "Trần Sương" đã ở trên đó.
Chiếc thuyền này nên trôi về đâu?
Có thể thấy đường chân trời của biển cả đen kịt, bị bao bọc trong một vùng ánh sáng dịu nhẹ.
Đó là hướng cô ấy đến.
Hứa Hạnh vừa muốn khóc, lại vừa muốn cười.
Cô ấy nhìn xuống tay mình, tờ lịch giấy bị vo nhàu kia.
Ngày 24 tháng 7 năm 2009.
Đây là một ngày mà cô ấy mãi mãi không thể quên được
Thi thể của Lâm Duy, được vớt lên vào ngày hôm ấy.
Cô ấy bắt xe tới bờ biển, trên đường đi liên tục thúc giục tài xế, nhanh lên một chút, nhanh nữa lên, nhưng vẫn quá trễ.
Trước đó không lâu, cô ấy đã bình tĩnh nói lời chia tay với anh ấy, tự mình thu dọn đồ đạc định chuyển đi.
Lâm Duy hỏi cô ấy: "Em muốn chia tay thật sao?" Cô ấy nói "Em suy nghĩ kỹ rồi.”
Anh ấy không níu kéo cô ấy, mà nói: "Anh tôn trọng quyết định của em."
Hứa Hạnh cho rằng trước giờ anh ấy chưa từng yêu mình.
Cô ấy quay về quê nhà, khóc suốt ngày suốt đêm, uống rượu, suy sụp đến mức thảm hại.
Điện thoại của cô ấy vang lên, nhưng cô ấy không nghe máy. Khi tỉnh táo nhìn lại, đó là cuộc gọi từ mẹ Lâm Duy, xưa nay quan hệ giữa Hứa Hạnh và bà ấy không tốt, cô ấy không muốn phí lời với bà ấy, dứt khoát tắt nguồn.
Cô ấy không biết, lý do mà người nhà anh ấy tìm cô ấy chính là Lâm Duy đã mất tích.
Khi cô ấy gặp lại anh ấy một lần nữa, thì anh ấy đã biến thành thi thể.
Mùa hè, thi thể chết đuối một tuần mới tìm được đã bị phân hủy nghiêm trọng.
Hứa Hạnh thấy một Lâm Duy với khuôn mặt đã bị biến dạng hoàn toàn.
Đã từng có lúc, cô ấy yêu nhất là ngoại hình của anh ấy, Lâm Duy lúc nào cũng đẹp trai như vậy.
Ánh mắt dịu dàng, sống mũi thẳng tắp, đôi môi nhạt màu, bờ vai rộng lớn, những ngón tay với khớp xương rõ ràng.
Anh ấy rất cao, hơi gầy, khí chất dịu dàng trong sáng, tựa như một làn gió xuân ấm áp, đứng trong sắc xanh tháng ba. Anh ấy chỉ cần mỉm cười với cô ấy một cái, hoa của cả mùa xuân đều phải nở rộ.
Nhưng mà, Lâm Duy đang nằm trên bờ biển, là một thi thể.
Làn da phù trắng bệch, bụng trương lên, khuôn mặt xanh đen.
Không biết là con vật gì đã để lại dấu vết cắn xé trên da anh ấy.
Lâm Duy chết rồi, bẩn thỉu và thảm hại.
Hứa Hạnh chỉ nhìn anh ấy một cái, từ xa, một cách qua loa.
Bố mẹ của Lâm Duy gào khóc mắng nhiếc cô ấy: "Con đàn bà đê tiện! Con đàn bà đê tiện! Mày nhìn đi, mở to hai mắt ra, qua đây mà nhìn xem, con trai tao bị mà hại thành ra thế nào rồi."
Hứa Hạnh không giải thích, không khóc, cô ấy chỉ vội vã cụp đuôi chạy trốn.
Thậm chí cô ấy còn không cả đến tang lễ của anh ấy.
Sau đó, rất nhanh, cô ấy tự nguyện xin đi đến một huyện xa xôi làm giáo viên, rời khỏi thành phố của họ.
Mười năm trôi qua.
Lúc này…
Hứa Hạnh biết rất rõ, thứ gì sẽ xuất hiện trong vùng biển đó.
Trước đây, khi còn ở trong rừng, những cuộc điện thoại không thể nghe máy; bia mộ viết tên cô ấy, phủ một lớp bụi dày; con quái vật chết đuối dưới biển, ngồi cùng một thuyền với cô ấy.
Thật ra thì, cô ấy đã biết từ lâu rằng, những chuyện ma quái đó là do Lâm Duy đang làm.
Anh ấy là con quỷ trong lòng cô ấy.
"Ầm —— ầm ầm ầm!"
Hứa Hạnh dùng sức đập vào cửa phòng, cô ấy muốn quay về!
Chiếc đài radio trong phòng mở rất lớn, người hát hí mặc kệ mọi thứ mà hát không ngừng.
"Mẹ! Mẹ! Mở cửa đi."
Cánh cửa gỗ bị cô ấy đập đến mức sắp rớt ra, thế mà người trong phòng như thể hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh bên này.
"Mẹ! Là con đây!"
Hứa Hạnh dán tai lên cửa.
"Thật lòng muốn cùng chàng cất bước…"
"Sợ rằng giữa đường một mạng nghỉ chân… Chỉ mong phu thê sớm tương phùng…"
Tiếng hát hí cao vυ"t, âm thanh đàn sáo ngắt quãng, kéo ra một điệu nhạc đổi giọng ma quái.
Hứa Hạnh nuốt nước miếng khan.
Tiếng chặt thịt trong phòng bếp, càng trở nên lưu loát, mỗi nhát dao chặt xuống, như là băm vào màng nhĩ, từng tiếng, nặng nề.
Người cầm dao dùng lực lớn đến mức như đang trút giận.
Bên trong cửa, là ai?
Cô ấy không dám nghe, cũng không dám nghĩ tiếp nữa.
Lùi lại một bước, Hứa Hạnh dán lưng vào vách tường trên hành lang, bịt chặt tai lại.
Không biết đã thẫn thờ như vậy bao lâu.
Đến khi cô ấy ngẩng đầu lên lần nữa, là bởi vì một ánh sáng mạnh, chiếu thẳng vào mặt cô ấy.
Cánh cửa nhà mở ra từ phía trong.
"Ôi trời!"
Mẹ đang xách một túi rác, hai má đắp dưa chuột, nhìn thấy Hứa Hạnh đang ngồi chồm hổm dưới đất, kinh ngạc kêu lên.
Ánh sáng đó khiến mắt cô ấy khó chịu, Hứa Hạnh đưa tay lên che, thế mà lại lau được một tay đầy nước mắt.
"Sao tự nhiên con lại về nhà?" Mẹ đặt túi rác xuống, định đi đến kéo cô ấy dậy.
"Ngồi ở đây làm gì? Con có bị khờ không! Không biết bấm chuông cửa à?"
Đầu óc của Hứa Hạnh hơi hỗn loạn, bà hỏi nhiều câu hỏi như vậy, cô ấy không biết phải trả lời câu nào trước.
Tuy nhiên mẹ cô ấy cũng không cần cô ấy giải thích nhiều, mắt của bà rất tinh, liếc nhìn xung quanh mấy cái, cũng đoán được sơ bộ.
"Con còn mang theo một cái va li to như thế, để làm gì vậy? Cãi nhau với bạn trai, về nhà mẹ à?"
Va li? Cô ấy không hiểu ý bà.
Mẹ cô ấy mím môi, ra hiệu cho cô ấy nhìn xuống dưới chân mình.
Chiếc va li lớn màu nâu, nhét đồ căng phồng.
Nó im lìm ẩn mình nơi góc tối của hành lang, với một khoảng cách mà chỉ cần cô ấy đưa tay ra là có thể kéo đi.
Hứa Hạnh hít một hơi khí lạnh.
Nương theo ánh sáng trong phòng, cô ấy nhìn về phía cuốn lịch trên cánh cửa.
Ngày 14 tháng 7 năm 2009
"Thôi được rồi, đằng nào thì con cũng đã về rồi, còn sợ mẹ đuổi con đi à? Sao sắc mặt lại tệ thế này."
Mẹ nhấc chiếc va li lên, dùng tay huých vào người Hứa Hạnh, nhắc nhở cô ấy: "Đừng có ngẩn ra đó, vào nhà nhanh lên."
Ánh mắt Hứa Hạnh lơ đãng đáp lại một tiếng: " Dạ."
"Con đựng cái gì trong này thế? Nặng quá đi." Mẹ cằn nhằn, đi vào nhà: "Làm mình làm mẩy mấy ngày, đến lúc đó người đòi bỏ đi vẫn là con, bọn trẻ các con, đúng là không thể làm người khác bớt lo được."
Sau khi mẹ cô ấy xoay người, cô ấy liếc nhìn cục giấy đã ướt đẫm mồ hôi trong lòng bàn tay.
Mở một góc của cục giấy ra, số “24” màu đỏ đã bị vò đến biến dạng, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Quả nhiên, những chuyện xảy ra ở nơi này, không thể dùng logic để giải thích… Hứa Hạnh khẽ nhếch môi, ném cục giấy vào trong túi rác màu đen đặt ngay cửa.
"Hứa Hạnh, sao con vẫn còn lề mề ở cửa vậy?"
"Con vào liền."
Trước khi đóng cửa, cô ấy lấy hết can đảm liếc nhìn ra ngoài nhà mình.
Không nhìn thấy biển nữa.
Thay vào đó, là một khu tập thể cũ nát.
Một khu tập thể, trong giống như đúc khu cô ấy đang ở.