Chương 6: Cảnh ngộ

Lạnh, lạnh quá.

Cuối cùng mí mắt cũng không chống đỡ nổi nữa, hoàn toàn khép lại.

“Lạch cạch.”

Có ai đó tắt đèn, thế giới của cô ấy trở nên tối tăm trong chớp mắt.

Không nhìn thấy gì cả.

Hứa Hạnh nghe thấy giọng mình, là giọng cô ấy cố ý nhẹ nhàng hơn, nũng nịu hơn.

“Vậy Tiểu Duy kể chuyện cho em nghe trước khi ngủ đi.”

Giọng nói kia nghe trẻ hơn cô ấy rất nhiều, cô ấy đặt yêu cầu, tỏ vẻ không đạt được mục đích thì sẽ không chịu bỏ qua.

“Kể cái gì?”

Trong ấn tượng, hình như anh ấy sẽ nuông chiều cô ấy mãi mãi.

Ba chữ này được anh nói ra nhẹ nhàng như một chiếc lông chim dịu dàng.

Trái tim cô ấy siết chặt hơi đau đớn, Hứa Hạnh lắc đầu: Đừng nói, đừng nói.

Nhưng giọng nữ kia vẫn làm theo ý mình, không có ý định sẽ yên lặng.

“Để em nghĩ, kể “Nàng tiên cá” đi.”

“Được.”

Anh ấy hắng giọng từ từ nói: “Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp ở dưới đáy biển.”

“Công chúa này tên Tiểu Hạnh.” Cô ấy tích cực tham dự.

“Ừm, công chúa tên Tiểu Hạnh.” Anh ấy kể tiếp: “Công chúa Tiểu Hạnh là công chúa nhỏ nhất của vương quốc người cá.”

“Không được, không được!”

Lại có chỗ khiến cô ấy bất mãn: “Theo mạch truyện thì trong truyện là em theo đuổi anh, chẳng phải vẫn giống ngoài đời sao? Hơn nữa, em cực khổ theo đuổi anh, cuối cùng lại bị anh bỏ rơi, cổ tích kiểu gì vậy? Em thấy chẳng vui tí nào. Cho nên… Sửa lại, anh làm người cá, em phải làm Hoàng tử."

Thuốc câm và đao nhọn của phù thủy, vận mệnh bi thảm tan thành bong bóng, nhẹ nhàng linh hoạt giao vào tay anh ấy.

Anh ấy chỉ đáp một tiếng: “Được.”

Thế là anh ấy kể cho cô ấy nghe truyện cổ tích cô ấy muốn.

Dưới đáy biển sâu, chàng hoàng tử nhỏ nhất của vương quốc người cá tên Tiểu Duy, anh ấy sắp đến tuổi trưởng thành. Người cá trưởng thành được phép ra ngoài nhìn ngắm thế giới một lần, hoàng tử Tiểu Duy chưa được ra ngoài lần nào nênanh ấy rất mong chờ mình có thể ngắm nhìn loài người trong truyền thuyết dù chỉ một chút.

Vào ngày trưởng thành, hoàng tử người cá quẫy đuôi, bơi mãi bơi mãi, bơi lên mặt nước.

Anh ấy vừa ngoi lên khỏi mặt nước đã bị tiếng nổ làm cho giật nảy mình, màu sắc rực rỡ nổ tung thành những chấm nhỏ trên bầu trời, có một chiếc thuyền lớn xa hoa dừng trên biển, thì ra là người trên thuyền đang tổ chức tiệc.

Nhân vật chính của bữa tiệc là một cô công chúa nhỏ mặc váy xinh đẹp, cô ấy cầm ly rượu, cười lên hệt như một đóa hoa nở rộ.

Người cá lén nhìn cô công chúa kia, anh ấy rất muốn nói chuyện với cô ấy.

Đêm dần khuya, chẳng biết bữa tiệc đã ngừng lại từ lúc nào, thuyền lớn chạy trên biển, sóng lớn dâng cao, người cá nghe thấy âm thanh kỳ quái trong biển, biết sắp có bão lớn đến.

Thuyền lớn lắc lư trong bọt nước ung dung lao nhanh về phía trước, một cơn sóng lớn vọt tới, thuyền bị bao phủ.

Boong thuyền gãy, ván thuyền vỡ, thuyền lớn vỡ toang, sau đó chìm xuống.

Người cá gặp được cô công chúa nhỏ kia trong sóng lớn, cô ấy không còn sức để nổi lên, hai mắt nhắm chặt…

Hứa Hạnh rơi vào một l*иg ngực.

Con quái vật biển kia như bơi đến bên cạnh cô ấy, tay cô ấy chạm vào làn da trên người nó.

Cảm giác cùn cùn, cứng rắn, là cảm giác của vảy cá.

Cô ấy muốn chạy trốn, nhưng cơ thể rất nặng. Nó nắm cả vai của cô ấy, nâng hai chân cô ấy lên, nhiệt độ trên người nó còn lạnh hơn nước biển.

Cái ôm đó y hệt một hầm băng.

Bọn họ nổi lên mặt nước.

Hứa Hạnh đang khóc, cô ấy từ từ nhắm hai mắt lại, nước mắt tràn ra từ khóe mắt.

Cô ấy nghe thấy âm thanh trong đầu, là phần cuối của câu chuyện.

“Tiểu Duy.”

“Hả?”

“Anh tới cứu em đấy!”

Cô ấy nói: “Em rất thích anh.”

Con quái vật biển đưa cô ấy trồi lên mặt biển, cách đó không xa, pháo hoa bay lên không trung, nổ tung trên cao.

Cả thế giới sáng trưng như ban ngày.

Bữa tiệc linh đình trên thuyền lớn vẫn tiếp tục, chỉ là, trên thuyền loạn hết cả lên, bọn họ đang tìm kiếm nhân vật chính mất tích.

“Tiểu… Duy…”

Nó cúi đầu nhìn cô ấy.

Sắc mặt cô gái trắng bệch, ý thức mê man lẩm bẩm hai chữ này.

Cô ấy rơi vào trong đống ký ức đau khổ.

Hứa Hạnh và Lâm Duy từng chia tay ba lần. Kết cục của lần cuối cùng, là cái chết của anh ấy.

Đó không phải là lần đầu tiên Lâm Duy thử tự sát, khi bọn họ chia tay lần thứ hai, anh ấy đã cắt cổ tay.

Nhặt lại được cái mạng, là bởi vì mẹ Lâm Duy tan làm sớm, đưa anh ấy đến bệnh viện kịp thời.

Hứa Hạnh đọc được đoạn này trong nhật ký của Lâm Duy. Lúc đó, mẹ Lâm Duy phản đối hai người bọn họ quen nhau, Hứa Hạnh định xúi Lâm Duy, bọn họ tự đi đăng ký kết hôn, gạo nấu thành cơm, rồi mới thông báo cho người lớn. Cô ấy lục tung nhà mình để tìm hộ khẩu, sau đó lại lục chỗ sâu trong tủ quần áo của Lâm Duy, lại tình cờ tìm thấy nhật ký của anh ấy.

Lần cắt cổ tay kia, suýt chút nữa bệnh viện đã không thể cứu được anh ấy, anh ấy không có ham muốn được sống.

Lúc sắp chết, Lâm Duy cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, linh hồn của anh ấy dường như bay ra khỏi thân thể. Anh ấy trông thấy một tia sáng trắng, đi theo tia sáng trắng ra khỏi phòng cấp cứu.

Sau đó, anh ấy đi tới một nơi kỳ quái.

Anh ấy viết trong nhật ký, chỗ đó gọi là “Bờ vực của cái chết”.

Ở bờ vực của cái chết, tất cả lo lắng và hi vọng sống sót ngày xưa, đều sẽ biến thành thực thể.

Lý do bạn từ bỏ sinh mạng của mình, và tình cảm ở nhân gian mà bạn không thể buông bỏ, sẽ lôi kéo bạn giữa sống và chết, đánh cờ với nhau.

Tất cả mọi thứ kỳ diệu xuất hiện cũng không đủ lạ, bạn còn có thể trông thấy người đã chết, thậm chí là mình trong quá khứ.

Ra khỏi phòng cấp cứu, Lâm Duy đi tới tòa nhà cũ mà anh ấy đã ở lúc còn nhỏ.

Hứa Hạnh ở tầng hai của tòa nhà cũ, cửa sổ mở ra, cô ấy buộc tạp dề đang nấu cơm.

Thấy Lâm Duy đi tới, cô ấy vẫy tay, gọi anh ấy vào nhà.

Lâm Duy đi vào nhà theo lời gọi, ở tầng một tòa nhà, anh ấy trông thấy bà ngoại anh ấy cầm cây chổi, đang quét dọn vệ sinh.

“Cháu đến đây làm gì?”

Bà ngoại tinh thần phơi phới, trên mặt hoàn toàn không thấy vẻ chán nản khi ở giường bệnh lúc trước.

Lúc nói chuyện cây chổi quơ về phía bên chân Lâm Duy, bà ấy muốn đuổi anh ấy ra ngoài.

“Chỗ bà còn chưa quét sạch, không cho phép cháu đến đây, đi đi!”

Thế là, Lâm Duy bị đuổi ra khỏi chỗ đó, anh ấy quay lại nhân gian một lần nữa.

Sau khi được cứu sống, Lâm Duy từng có trải nghiệm sắp chết, quyết tâm chia tay Hứa Hạnh, bước sang cuộc sống mới.

Anh ấy nhớ lại sự mong đợi của bà ngoại đã qua đời đối với anh ấy. Bà ấy nói tiếc nuối lớn nhất của bà ấy, chính là kiếp người quá ngắn, không thể nhìn thấy Lâm Duy lớn lên, trở nên tỏa sáng.

Nguyện vọng của bà ấy, là trông thấy cháu trai có một đời vui vẻ tốt đẹp, sao anh ấy có thể tạm biệt cuộc sống này sớm chứ.

Xem hết nhật ký của Lâm Duy, cả người Hứa Hạnh đều đang run rẩy.

Khi Lâm Duy tan làm về nhà, cô không nói gì mà đi thẳng tới xắn tay áo anh ấy lên… Quả nhiên tìm thấy dấu vết đó, vết sẹo để lại sau khi cắt cổ tay.

Vậy mà là thật, cắt sâu như vậy.

“Đối với anh em là ác ma sao?”

Cô ấy ném quyển nhật ký xuống mặt đất, từng chữ vang lên mạnh mẽ, hùng hổ dọa người.

“Nơi có em chính là Địa Ngục à?”

Lâm Duy không nói gì, cúi thấp đầu, mặc kệ cô ấy trút giận, giống như những lần trước bọn họ tranh cãi.

“Lâm Duy… Chia tay em, là điều quan trọng trong đời mà anh rút ra được, khi anh trải qua cái chết cận kề sao?”

“Nếu đã vậy, em thả anh về Thiên Đường.”

Anh ấy ngẩng đầu lên, đã muộn rồi.

“Chúng ta chia tay đi.” Cô ấy nói.



Hứa Hạnh bỗng nhiên mở mắt ra.

“Khụ khụ khụ ——”

“Khục, khục!”

Cô ấy nghiêng qua một bên, ho xé ruột xé gan.

Khí quản bị sặc nước biển, trong cổ nóng bỏng đau rát, cô ấy ho hết sức.

Ranh giới sống còn!

Cơ thể cực kỳ khó chịu, nhưng bốn chữ này trong đầu lại rõ ràng chưa từng có.

Ranh giới sống còn!

Hứa Hạnh nhớ lại.

Hôm đó, trường học tổ chức đi lên núi hoang vẽ vật thật, thời tiết vẫn luôn không tốt, cho nên bọn họ tạm thời đổi hoạt động xuống buổi chiều.

Khi đi lên núi buổi chiều, xe buýt gặp tai nạn giao thông.

Lật xe…

Trong xe có tất cả bốn mươi bốn học sinh, hai giáo viên, một tài xế.

Cô ấy ở trên chiếc xe đó, trên chiếc xe buýt gặp tai nạn giao thông.