Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tần Tử Chi Cảnh

Chương 5: Biển

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Đừng nhìn vào đó, thu tay lại.”

Cô ấy dùng giọng điệu ra lệnh cực kỳ hung dữ khiến Trần Sương giật nảy mình.

Nhưng Trần Sương không làm theo.

Dường như cô bị dọa sợ thật, không dám có một cử động nhỏ nào.

Hứa Hạnh ngồi đối diện cô, thấy cô mở mắt thật to, bờ môi đang run rẩy.

Sợ hãi nhanh chóng lan ra từ môi cô đến gương mặt của cô, tiếp theo là toàn bộ thân thể.

“Phía dưới biển, có thứ gì đó.”

Không phải cô không muốn thu tay lại, cô không thể.

“Có thứ gì, đang kéo tôi.”

Cánh tay chìm xuống, nửa người trên của Trần Sương bị kéo khỏi thuyền.

Hứa Hạnh nhào về phía cô, túm cánh tay cô, dùng hết sức lực muốn giúp cô lôi bàn tay dưới biển ra.

Thân thuyền lắc lư trái phải vì động tác của bọn họ, đây cũng chưa phải chuyện khó khăn nhất, dưới sự lôi kéo của hai bên, Trần Sương đau khổ kêu to.

“Có tay, trong biển có tay đang túm tôi.”

“Tôi đau quá… Đau quá…”

Trong sóng nước cuộn trào, một, hai bàn tay trẻ con chìm nổi, vươn lên khỏi mặt nước.

Ngón tay non nớt trắng bệch, sau khi trương phềnh giống như con giòi to béo, cuốn lấy tay Trần Sương.

Không ngừng quấn chặt, nhúc nhích.

Hứa Hạnh biết Trần Sương muốn nói cái gì: Làn da trên tay cô bị những ngón tay kia cấu lại, sắp bong ra từng mảng.

Nếu là thi thể chết chìm ở trong nước lâu mới bị người phát hiện sẽ mục nát đến độ khiến lớp biểu bì và lớp da tách rời, đây cũng được gọi là “găng tay chết đuối”.

Trần Sương… Tay Trần Sương…

Sự chú ý của Hứa Hạnh lập tức dời khỏi việc cứu người.

“Trước đó cô có nhận được cuộc gọi của tôi không?”

Lực ở tay cô ấy thả lỏng hơn, hỏi một vấn đề hoàn toàn không liên quan.

Trên trán Trần Sương toát mồ hôi lạnh, đau đớn cầu xin cô ấy: “Giúp tôi, giúp tôi.”

“Cô không nghe điện thoại của tôi, để tiếng chuông dẫn tôi vào trong rừng.”

Hứa Hạnh tự đưa ra kết luận.

Cô ấy nhìn Trần Sương đau đến mức mặt mũi vặn vẹo, lùi lại một khoảng xa với cô.

Cô ấy hỏi cô…

“Cô là thứ gì?”

Kẻ săn mồi đói khát lấy được đồ ăn mình muốn, máu loang ra trong nước biển.

Cô gái trẻ với mái tóc dài ẩm ướt xõa tung, không thấy rõ vẻ mặt, cô yếu ớt gục bên mạn thuyền, ngay cả sức lực rút tay về cũng không có.

Hứa Hạnh vẫn không định đi qua giúp cô, cô ấy đang chờ đợi câu trả lời từ cô.

Đêm không gió, tĩnh mịch yên ả.

Thuyền cô độc trôi trên biển.

Mặt biển mới còn cuồn cuộn, giờ đã không chút gợn sóng.

Trần Sương hơi nghiêng cổ, hất cằm lên, phì cười.

“Tôi là thứ gì?”

Giọng nữ yểu điệu hoảng hốt, vỡ tan thành giọng nam du dương lạnh nhạt.

“Cô” đứng ở một bên thuyền khác, nâng bàn tay đẫm máu lên, vươn về phía Hứa Hạnh.

Nó muốn cô ấy tới nắm tay nó.

“Cô qua đây, tôi sẽ nói cho cô biết.”

Hứa Hạnh cảnh giác, lại nhích về sau một chút.

“Lại đây.”

“Rầm."

Thuyền bị người ta đẩy một cái, những bàn tay nho nhỏ trong biển dần thu lại.

Bên phía cô ấy, thân thuyền lắc lư kịch liệt, mà bên phía “Trần Sương”, hoàn toàn không bị những dao động này ảnh hưởng.

Tay nó yên lặng, thẳng tắp, nâng lên giữa không trung, chờ đợi cô ấy.

Hứa Hạnh khó khăn lắm mới ôm được vào mạn thuyền, cô ấy đã không còn cách nào duy trì cân bằng, nếu không nắm lấy nó, cô ấy sẽ rơi vào trong biển.

“Tôi không muốn chết.” Cô ấy kiên định nói ra bốn chữ này.

Nó thấy cô ấy đứng dậy nên động tác cũng sẵn sàng nắm chặt tay cô ấy.

Hứa Hạnh không hề nhìn nó, cũng không quay đầu lại, nhảy vào biển sâu.

“Tõm.”

Nước lạnh lẽo thấu xương, bao phủ đỉnh đầu cô ấy.

Mặc cho trọng lượng cơ thể chìm xuống, cô ấy không biết nước biển sẽ đưa cô ấy về nơi đâu.

Dường như Hứa Hạnh hơi mở mắt ra, lại như không mở.

Cô ấy nhìn về phía trên mặt biển.

Có trăng, không mây, bầu trời tĩnh mịch.

Giống như đêm hè năm mười bảy tuổi.

Nước ở bể bơi trường học, nước có trộn lẫn mùi vị của chất tẩy rửa.

Rõ ràng nước lạnh, nhưng trong ấn tượng lại rất ấm áp.

Hứa Hạnh vẫn luôn bơi lội khá tốt, hồi cấp 3 cô ấy còn gia nhập đội bơi ở trường. Lúc ở dưới đáy hồ, cô ấy là một con cá nhỏ, không ai ầm ĩ, tự do tự tại vô cùng.

Nhưng đã rất lâu rồi cô ấy không còn bơi lội nữa.

Cô ấy sợ nước, đi ngang qua hồ nước nho nhỏ cũng cảm thấy hoảng sợ.

Năm hai mươi sáu tuổi, bạn trai Hứa Hạnh nhảy xuống biển tự sát.

Thi thể của anh ấy được người ta vớt lên vào một tuần sau.

Bầu trời tĩnh mịch tan vỡ.

Con quái vật trên thuyền nhỏ kia, cùng nhảy xuống theo cô ấy.
« Chương TrướcChương Tiếp »