Hứa Hạnh đi lên trên núi theo âm thanh.
Âm thanh đó xa xa, xen lẫn trong gió, loáng thoáng nghe như có trẻ con đang chơi đùa ở đó.
Càng nghe, lại càng thấy giống.
Cô ấy muốn tìm học sinh lớp mình, dù nghe không rõ lắm nhưng vô thức muốn đi qua xem cho rõ ràng.
Dường như đường núi càng thêm hoang vu, màn đêm bao trùm xuống lặng yên không một tiếng động.
Dần dần, tiếng gió đã ngừng, tiếng ầm ĩ cũng biến mất theo.
Hứa Hạnh quay người, muốn hỏi Trần Sương có nghe thấy âm thanh đó hay không nhưng lại phát hiện chẳng biết người bên cạnh đã tụt lại phía sau từ lúc nào.
“Cô Trần?”
Cô ấy dừng chân, gọi một tiếng về phía dưới núi.
Chỗ tối không có đèn đường, vô cùng im ắng.
“Sao lại đi chậm như thế chứ.” Hứa Hạnh thầm nghĩ, Trần Sương là người trẻ tuổi mà không ngờ thể lực còn không bằng cô ấy.
Cô ấy đứng tại chỗ đợi một lát, có hơi sốt ruột.
Nếu trời tối hơn thì sẽ không thấy gì cả, vẫn chưa tìm thấy bốn học sinh kia, bọn chúng chạy loạn trong núi mà xảy ra chuyện thì xong đời mất.
Hứa Hạnh bật sáng điện thoại, gọi điện cho Trần Sương.
“Reng reng ..."
Cách đó không xa có âm thanh báo cuộc gọi ‘reng reng’ vang lên, cô ấy giảm nhỏ âm lượng điện thoại di động của mình, cẩn thận nghe ngóng.
Hứa Hạnh nhíu chặt mày…
Tiếng chuông điện thoại di động truyền đến từ sườn núi phía trên cô ấy.
Trần Sương còn đi nhanh hơn cô ấy sao? Cô tìm được đường tắt ngắn hơn à?
Hứa Hạnh cảm thấy có điểm nào đó kỳ quái, tiếng điện thoại gần sát bên tai, cô ấy tiếp tục đi lên theo tiếng chuông điện thoại.
Có lẽ thật sự tìm được đường tắt gần hơn, âm thanh không truyền tới từ đường chính, cô ấy càng đi càng cách xa hàng rào, rẽ vào rừng cây.
Ánh trăng trong rừng mờ ảo, thị giác yếu đi, Hứa Hạnh dựa vào thính giác nhiều hơn.
“Cô Trần? Cô Trần ơi?”
“Cô tìm được học sinh rồi à? Cô đi kiểu gì vào được nơi này thế?”
Quá tối.
Nói không sợ là không thể nào, chỉ là cảm xúc lo lắng chiến thắng nỗi sợ của con người thôi.
Hứa Hạnh sờ thân cây, nhìn về phía trước nhờ ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại di động.
“Cô Trần? Cô có thể nghe thấy tôi không?”
Tiếng chuông kia nghe giống như ở gần đây, nhưng thực tế… Cô ấy hoàn toàn không đoán được cách đây bao xa.
“Chào bạn, số điện thoại bạn gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.”
Trần Sương không nghe máy.
Hứa Hạnh lập tức hiểu ra điểm kỳ quái mà cô ấy phát hiện trước đó là gì.
Điểm kỳ quái nhất không phải là Trần Sương đi đường tắt, nhanh hơn cô ấy.
Điểm kỳ quái nhất là cô không nghe điện thoại.
Vì sao không nghe điện thoại? Ngay cả cô ấy cũng có thể nghe thấy tiếng chuông, chủ nhân điện thoại chắc hẳn càng phải nghe thấy.
Sau khi điện thoại cúp máy, quay về giao diện gọi điện, Hứa Hạnh nhìn xung quanh.
Không thấy tiếng gió, không nghe thấy tiếng người, lúc này sự yên tĩnh ùn ùn kéo đến như một cái lưới lớn, cô đọng tất cả màu sắc.
Cô ấy lau mồ hôi toát ra trên trán, tìm số điện thoại của trường.
Sau khi gọi thông, Hứa Hạnh nhanh nhẹn quay đầu, chuẩn bị quay về đường chính theo đường cũ.
“Reng reng reng, reng reng reng.”
Tiếng chuông reo.
Mẹ nó, tiếng chuông lại vang lên.
Trong rừng, phía sau cô ấy.
Sao có thể như thế chứ?
Hứa Hạnh muốn cúp điện thoại, cô ấy ấn nút tắt máy màu đỏ hai lần, điện thoại không có phản ứng.
Thế là cô ấy không để ý đến tiếng chuông nữa, nắm chặt điện thoại, hoảng hốt rời khỏi khu rừng này.
Bước chân cô ấy tăng tốc, tiếng chuông kia cũng lớn hơn.
Nó ở cách đó không xa, cực kỳ gần, giống như đang đuổi theo cô ấy vậy.
Hứa Hạnh không dám quay đầu, lao một mạch ra ngoài.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại di động đung đưa trong tay cô ấy, cô ấy không thấy rõ gì cả, nhánh cây dưới chân trơn trượt, cô ấy đi bước thấp bước cao, bước thất tha thất thểu.
Sau khi phát hiện cảm giác đau, Hứa Hạnh mới ý thức được mình vừa ngã xuống.
Đầu óc cô ấy rối bời, không có thời gian suy nghĩ về những hiện tượng không thể nào hiểu được kia, cô ấy chống người đứng lên, đi nhặt lại điện thoại bị rơi trên mặt đất.
Chỗ mặt đất điện thoại rơi xuống, không phải đất đai hơi ẩm ướt vốn có trong núi.
Bằng phẳng, lạnh buốt.
Có hình dạng của một khối có cạnh có góc.
Hứa Hạnh nắm lấy điện thoại, nhìn về chỗ đó.
Đó là một bia mộ.
Trên mộ phủ một lớp bụi thật dày, không nhìn thấy rõ danh tính chủ nhân ngôi mộ.
“Reng reng reng…”
Tiếng chuông điện thoại di động đòi mạng dừng ở ngay sau cô ấy.
Hứa Hạnh không chạy.
Tay cô ấy run rẩy, sờ lên bia mộ.
Tiếng điện thoại reng reng đơn điệu vang lên hết lần này tới lần khác, đinh tai nhức óc.
Hứa Hạnh bỏ ngoài tai, chăm chú lặp lại động tác lau, lau bụi trên bia mộ đi.
Chữ viết nhanh chóng hiện rõ ra.
Trên bia mộ, dùng màu đỏ viết: Hứa Hạnh (1983-2009).
Tiếng vang thoáng chốc lên đến đỉnh điểm, gấp rút kịch liệt vang lên, để lại cảm giác ù tai mãi không biến mất.
“Đây không phải tôi.”
Tiếng chuông biến mất.
Hứa Hạnh thở phào một hơi, vỗ vỗ bụi trên tay, cô ấy đứng lên, tự nhủ: “Năm nay là năm 2019.”
Nhưng lời này lại không có tác dụng an ủi bản thân, cô ấy liều mạng nuốt nước bọt, mức độ kinh hãi còn cao hơn trước đó.
“Đây không phải tôi.”
Cô ấy cầm điện thoại, khoanh tay, máy móc lặp lại bốn chữ này, bước đi.
Mặt đất dưới chân giống như bị ngâm nước, cô ấy tiến lên, nước càng ngấm càng nhiều.
Mềm mại, giống như trên mặt đất.
Đặc sệt, giống như đầm lầy.
“1983 đến… 2009…”
Miệng lúc mở lúc đóng.