Chương 2: Thỏ

Vài giờ sau, trời đã tối, lớp của họ cần điểm danh để trở về từ vùng núi hoang dã.

Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu không ngừng tuôn ra, Trần Sương không có tâm trạng để lau, đôi mắt mờ mịt của cô quét về phía xung quanh, ấy vậy mà chẳng thấy gì.

Cô đã tìm xung quanh, những nơi có thể tìm đều đã tìm, thế mà vẫn không có.

Lớp của họ thiếu bốn học sinh.

Trần Sương hoàn toàn không biết bọn trẻ biến mất như thế nào.

Các lớp khác nhau vẽ tranh ở từng khu vực khác nhau trên ngọn núi này, lớp của họ được phân đến sườn núi có tầm nhìn rộng, phạm vi hoạt động của học sinh chỉ có một khu nhỏ như vậy, phong cảnh có thể nhìn thấy chỉ là một số tảng đá và cây cối đơn điệu.

Bốn học sinh đó có thể đi đâu?

“Có tìm thấy bọn nhỏ không?” Hứa Hạnh nhìn dáng vẻ đầu bù tóc rối của cô, nhận ra mình đã hỏi một câu vô nghĩa.

Rõ ràng là không.

“Phải làm sao bây giờ? Chúng ta có nên liên hệ với trường không? Hay là liên hệ với cảnh sát?”

Hứa Hạnh là chủ nhiệm lớp, nếu học sinh không trở về thì cô ấy là người phải chịu trách nhiệm lớn nhất. Cô ấy cho rằng chuyện này không nghiêm trọng như Trần Sương nghĩ, đành an ủi cô trước.

“Cô bình tĩnh một chút.” Hứa Hạnh vỗ vai Trần Sương: “Có lẽ tụi nhỏ đã lẻn đến một nơi xa hơn để chơi, tôi sắp xếp cho học sinh lên xe buýt trước, sau đó chúng ta cùng đi tìm.”

Phía học sinh biết chuyện bạn học chưa về, cãi nhau ầm ĩ.

“Vương Trình mất tích rồi.”

“Đúng đó, bé mập cũng vậy.”

“Vì Vương Trình trêu chọc bé mập nên bị bà chằn Hứa phạt viết kiểm điểm, chắc chắn cậu ấy tìm chỗ nào đó để trả thù bé mập.”

“Vậy thì cậu ấy sắp tiêu đời rồi. Lát mà bị thầy cô bắt gặp lần nữa thì chắc chắn cậu ấy bị mời phụ huynh đấy.”

“Tất cả im lặng! Kỷ luật của các em đâu?” Hứa Hạnh trừng mắt đi tới, gầm lên một tiếng, cuối cùng đám trẻ cũng im lặng.

Đưa tất cả học sinh lên xe buýt xong, Hứa Hạnh nhờ tài xế trông chừng đám trẻ, đừng để chúng chạy lung tung. Nếu bốn học sinh đó trở lại sau khi họ rời đi, tài xế sẽ gọi điện cho cô ấy.

Dự kiến không cần đi quá xa nên Hứa Hạnh để túi ở trên xe, chỉ mang theo điện thoại xuống xe.

“Cô đã tìm xung quanh đây rồi à?” Cô ấy hỏi Trần Sương.

Cô gật đầu thật mạnh.

“Vậy chúng ta đi dọc theo lan can lên núi đi.” Hứa Hạnh bình tĩnh phân tích: “Đường xuống núi chỉ có một, nếu bọn trẻ xuống núi thì không thể nào đi vòng qua chúng ta được.”

“Lỡ bọn chúng không đi theo đường chính thì sao?” Thực ra đoạn đường lên núi xa hơn, Trần Sương cũng đã tìm rồi.

Hoàng hôn xuyên qua những cành cây rậm rạp, đổ bóng hình thù kỳ quái trong rừng.

Họ nhìn về phía sâu trong khu rừng yên tĩnh…

“Chắc là không đâu, đường núi đó không đi được đâu. Giả sử muốn đi thì phải dùng liềm phát bớt cỏ dại tạo thành lối mới đi được.”

Hứa Hạnh rời mắt.

“Chúng ta là người lớn mà còn không đi được. Đám học sinh tiểu học như chúng, càng khó đi.”

Trần Sương tán thành.

Hai người vững bước, gọi tên học sinh, đi lên núi tìm.

Trong núi yên tĩnh, dường như các lớp khác đã lên xe về trường từ lâu. Ngoài người bên cạnh, họ không gặp một bóng người nào.

Hứa Hạnh đi nhanh hơn cô nhiều. Trần Sương vịn vào thân cây thở dốc, nhanh chóng bị cô ấy bỏ xa một đoạn.

“Xào xạc.”

Bụi cỏ dưới chân bỗng dưng phát ra tiếng động nhỏ.

Lưng Trần Sương cứng đờ, cảm giác da gà nổi khắp người.

Có vẻ như cô bị thứ gì đó nhìn chằm chằm.

“Cô Hứa…” Cô kêu lên một tiếng.

Hứa Hạnh không quay đầu lại, cô ấy đã đi quá xa rồi.

Có gì đáng sợ chứ? Biết đâu là học sinh mà họ đang tìm. Trần Sương tự nhủ rồi nắm chặt tay, đột nhiên xoay người.

Trong bụi cỏ có một con thỏ.

Nó có màu trắng, rất trắng. Trắng như một khối tuyết chưa tan.

Cô còn chưa kịp nhìn rõ, nó đã nhanh chóng bỏ chạy.

“Là thỏ à.”

Trái tim của Trần Sương lại trở về l*иg ngực, cô cảm thấy buồn cười vì sự căng thẳng vừa rồi của mình, may mà cô không lớn tiếng gọi cô Hứa đến.

Rồi giây tiếp theo.

Ngay giây tiếp theo, nụ cười tự giễu trên mặt cô đông cứng thành sự sợ hãi.

Ánh mắt cô dừng lại ở con đường chính phía sau, họ đã đi dọc theo lan can trên con đường chính…

Lúc này lan can trên đường đã biến mất hoàn toàn.

Không, có lẽ không chỉ là lan can.

Con đường họ đã đi, tất cả đều biến mất!

Con đường núi cỏ dại mọc um tùm, xung quanh là vách núi khó phân biệt ranh giới. Mặt trời chìm xuống núi, buổi hoàng hôn âm u lại sáng hơn cả ngày nắng, trước mắt cô là tông màu cam bão hòa, nhuộm tất cả thành một bức tranh không bình thường.

Trần Sương dụi mắt, nhìn về phía trên núi.

Đường lên núi, vẫn có lan can.

Lấy mặt đất cô đang đứng làm điểm tựa, hai thế giới như bị một chiếc rìu lớn chia cắt.

Lan can gỉ sét còn lại một nửa, kéo dài đứt quãng lên núi.

Trên bầu trời, màn đêm đã đến. Bóng lưng của cô Hứa dần chìm vào màu xám nhạt.

Tình huống này là gì vậy…

“Gặp quỷ rồi.”

Trần Sương đổ mồ hôi đầm đìa, lẩm bẩm lặp lại một lần nữa.

“Gặp quỷ thật rồi!”