Chương 11: Lùi bước

Cửa căn hộ không khóa.

Hứa Hạnh vào trong, quả nhiên lịch ngày 24 được dán trên cửa.

Cô ấy nghe thấy từ phòng bếp vang đến tiếng băm thịt, mẹ cô ấy nhẩm theo bài hát phát ra từ radio mà chính bà cũng không biết tên, hình như bà nói bà muốn nấu canh xương heo cho cô ấy.

Hứa Hạnh không đi nói chuyện với mẹ, cô ấy đẩy cửa ra, nôn nóng chờ đợi cảnh biển kia xuất hiện.

Lúc trước, khi cô ấy thay đổi biện pháp muốn tránh né nó, nó lại xuất hiện cạnh cô ấy như hình với bóng. Bây giờ, cô ấy hạ quyết tâm muốn thoát khỏi nơi quỷ quái này, nó lại chậm chạp không chịu lộ ra.

Thế nhưng Hứa Hạnh biết, Lâm Duy sẽ không bỏ qua cho mình, anh ấy sẽ tới.

Cô ấy cũng chỉ cần chờ đợi, chờ đợi trong vô vọng, theo thời gian tuần hoàn chờ thi thể của anh ấy bị phát hiện.

Giống như cô ấy đang chờ anh ấy chết lần nữa.

Bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo Hứa Hạnh từ trong trạng thái thất thần trở về.

Trong phòng cô ấy có tiếng điện thoại di động vang lên. Tiếng chuông kia không nhanh không chậm, so với mỗi lần xuất hiện trong ảo cảnh này thì bình thường hơn nhiều.

"Hạnh à, điện thoại reo kìa, sao con không nghe máy?" Mẹ cô ấy thò đầu ra từ phòng bếp, không hiểu vì sao Hứa Hạnh lại sững sờ tại chỗ.

Tiếng chuông điện thoại vừa vang lên, ngoài cửa lại xuất hiện cảnh biển kia.

Không giống như nỗi kinh hoàng đen tối lần trước, mặt biển yên tĩnh, là mặt biển vào mùa hè tắm trong ánh hoàng hôn, trùng lặp với ngày 24 tháng 7 năm 2009.

Lúc ấy ngồi trong xe taxi, Hứa Hạnh đang suy nghĩ cái gì?

Lúc đó, cô ấy không nghĩ gì cả, đầu óc trống rỗng.

Về chuyện Lâm Duy sẽ tự sát, Hứa Hạnh vẫn luôn không có linh cảm gì. Sao anh ấy có thể chết chứ?

Anh ấy hẳn là phải nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ, xem mắt cùng một cô gái có điều kiện gia đình rất tốt. Anh ấy có một công việc đàng hoàng, cô gái mà bố mẹ anh ấy yêu quý sẽ bắt đầu xây dựng một gia đình với anh ấy. Bọn họ sẽ là một đôi vợ chồng hòa thuận tôn trọng lẫn nhau, cũng sẽ không cãi nhau, cô ấy có thể sẽ sinh cho anh ấy một đứa trẻ, Lâm Duy sẽ trở thành một người bố dịu dàng nhất thế gian, bọn họ có thể nuôi đứa trẻ trưởng thành trong hoàn cảnh thoải mái nhất.

Sau khi chia tay với anh ấy, Hứa Hạnh uống rượu nhiều ngày liên tục. Cô ấy cực kỳ ghen tị với cô gái có thể gả cho anh ấy. Là loại ghen tị mỗi lần nghĩ đến đều nghiến răng nghiến lợi, muốn rơi lệ... Sao người kia có thể có được Lâm Duy chứ.

Toàn thế giới đều cho rằng cô ấy không tim không phổi, toàn thế giới cũng không biết cô ấy để ý nhiều thế nào, anh ấy cũng không biết.

Hứa Hạnh nghĩ, sau khi rời khỏi cô ấy, anh ấy nhất định có thể sống tốt hơn cô rất nhiều, sống một cuộc sống tốt hơn so với lúc bọn họ ở bên nhau.

Sao anh ấy có thể chết chứ?

Hứa Hạnh đứng ở bãi biển, bên bờ có một thi thể nam nằm rạp xuống.

Sóng nước tràn lên bờ, để lại một chuỗi bọt trắng dưới chân xác chết. Lâm Duy nằm đó, không nhúc nhích, mất đi hơi thở sinh mệnh.

Hứa Hạnh đã nhìn thấy chiếc thuyền nhỏ có thể giúp cô ấy rời đi kia.

Cô ấy biết mình phải sống như thế nào. Cô ấy lập tức vòng qua thi thể, cũng không quay đầu lại mà rời đi, giống như trước đó cô từng làm, che khuất hai mắt rồi chạy trốn thật xa. Che đậy tất cả tri giác, sẽ không vì cảm giác áy náy mà mệt mỏi.

Điều chống đỡ Hứa Hạnh đi tới ngày 24 tháng 7, đến bãi biển này, là cái chết của Lâm Duy. Cô ấy không có cách nào tiếp tục ở lại thế giới này, đối mặt một người đã biến thành quái vật như anh ấy.

Thế nhưng, cho đến khi cô ấy thật sự đứng ở chỗ này, cô ấy mới phát hiện anh ấy nhẹ như lông hồng tử vong, càng làm cho cô ấy không cách nào tiếp nhận nổi.

Anh ấy không biến thành quỷ, sẽ không đòi mạng cô. Anh ấy đời này mai danh ẩn tích, Hứa Hạnh cũng không còn bất kỳ con đường nào để đối thoại, để chuộc tội với anh ấy.

Cô ấy quỳ gối bên cạnh thi thể Lâm Duy.

Cô ấy dùng tay của mình, nhẹ nhàng lau sạch gương mặt anh ấy, giúp anh sửa sang lại tóc.

“Lâm Duy…”

Hứa Hạnh nói với anh ấy: "Em làm giáo viên rồi.”

Cô ấy không biết mình nói những lời này có ý nghĩa gì, nhưng cô ấy mở miệng lại phát hiện cô có nhiều lời muốn nói như vậy, thì ra cô vẫn chưa từng nói với anh ấy.

“Mẹ anh không hài lòng về em, lúc trước em đã nói với anh là em muốn lấy được chứng chỉ giáo viên để làm giáo viên. Giáo viên là một công việc đứng đắn, vậy em miễn cưỡng có thể với tới hình tượng cô gái đứng đắn trong mắt bà ấy để có thể trở nên tốt hơn.”

"Em rất giỏi. Em có thể làm giáo viên chủ nhiệm và có thể dạy học sinh rất tốt. Chắc anh không ngờ rằng mặc dù thành tích học tập của em ở trường trung học không tốt, em cũng có thể dạy người khác."

"Sau khi trở thành giáo viên, em mới nhận ra rằng việc dạy học rất khó khăn. Em không kiên nhẫn như anh. Mỗi lần em mất kiên nhẫn, em sẽ nghĩ đến anh. Nếu trước đây anh không dạy em kiên nhẫn như vậy, em đã không có cơ hội trở thành giáo viên. Vì vậy, em cũng cố gắng kiên nhẫn với học sinh của mình."

Anh ấy không nói được nữa, cô ấy cũng không biết anh ấy có muốn nghe hay không.

"Nhân tiện anh có nhìn thấy chiếc nhẫn không?"

“Chỉ còn lại của em, không thấy nhẫn của anh đâu cả. Anh làm mất nó rồi sao?”

Hứa Hạnh nhìn về phía tay Lâm Duy, bàn tay sưng lên, ngón áp út bị căng chặt bởi nhẫn tình nhân của bọn họ.

“Sao anh lại ngốc như vậy?”

Nước mắt như chuỗi ngọc bị đứt dây rơi xuống, cô ấy cầm lấy tay anh ấy.

“Anh biết không, như vậy giống như em lại hại chết anh một lần nữa.”

“Lâm Duy, đừng chết nữa.”

Sóng biển từng đợt từng đợt tràn về phía bọn họ, màu sắc từ màu vàng cam óng ánh dưới hoàng hôn, nhanh chóng chuyển thành màu mực sâu không thấu ánh sáng. Một làn sóng vỗ tới, cuốn theo chiếc thuyền nhỏ đậu bên bờ.

Hứa Hạnh nằm bên cạnh Lâm Duy, tay nắm tay anh ấy rồi đặt lên bụng mình.

L*иg giam tự thiết lập từ bên trong khóa lối ra lại. Trước mắt chồng chất bóng tối nặng nề đè tới, lại khiến nội tâm của cô ấy bình thản trước nay chưa từng có.

Khóe miệng kéo theo nụ cười, cô ấy nhắm mắt lại.