Chương 10: Lựa chọn

Hứa Hạnh bước xuống cầu thang tối đen.

Cầu thang xuống phía dưới không có khúc cua, cũng chỉ có một đường thẳng tắp, không ngừng đi xuống.

Cô ấy máy móc lặp lại động tác cất bước, xung quanh im ắng đến mức cô ấy chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của mình.

Một, hai, ba, bốn...

Hứa Hạnh yên lặng đếm bậc thang trong lòng, con số xếp chồng lên đến năm trăm bậc, cô ấy đi đến kiệt sức nhưng vẫn không nhìn thấy phía trước, cũng không biết đâu là bậc thang cuối cùng.

Cô ấy cảm giác nếu cứ đi thẳng như vậy có thể tới mười tám tầng địa ngục trong truyền thuyết.

Thật sự tới địa ngục cũng không tệ, cô ấy tự giễu nghĩ: Có lẽ thấy điểm cuối cùng có thể giải thoát cho cô ấy.

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Hứa Hạnh lập tức mơ hồ nhìn thấy ánh sáng.

Cho đến khi chân thật sự giẫm lên mặt đất, cô ấy vẫn cảm thấy không thể tin nổi.

Cô ấy ra khỏi đây rồi sao?

Hứa Hạnh đỡ lấy đầu gối, thở hổn hển, cô ấy nhìn về phía vầng trăng khuyết tịch mịch trên bầu trời.

Xung quanh cô ấy bị bao vây lấy bởi tầng sương mù mờ đυ.c dày đặc, bất luận là bên trái hay là bên phải đều là một mảng tối đen, không cho phép cô ấy nhìn thấy thứ gì.

Chỉ có ánh trăng soi đường cho cô ấy.

Phía trước Hứa Hạnh là một căn hộ cũ kỹ cô ấy quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. Ở đó chỉ có một ánh đèn le lói đang chờ cô ấy trở về.

Cô ấy quay đầu lại, thấy căn phòng trọ cũ của cô ấy và Lâm Duy sau lưng vẫn chưa biến mất.

Nó lặng lẽ nằm đối diện căn hộ cũ, và chúng dường như đang chờ đợi sự lựa chọn của cô ấy.

Hứa Hạnh lựa chọn đi về phía trước.

Giống như chính mình mười năm trước, cô ấy tạm biệt Lâm Duy, buông tha tình yêu của bọn họ.

Không cần chờ cô ấy gõ cửa, cửa phòng đối diện được mở ra từ bên trong.

“Ôi!”

Mẹ Hứa Hạnh đang đắp dưa chuột khắp mặt muốn đi ra ngoài đổ rác thì bà nhìn thấy Hứa Hạnh ngoài cửa, kinh ngạc thốt ra tiếng.

"Sao bỗng nhiên con về nhà vậy?" Bà đặt túi rác xuống, bước tới kéo cánh tay cô ấy.

Hứa Hạnh khô khan cười cười với bà, nhìn lịch trên cửa.

[14 tháng 7 năm 2009]

Trong lúc ngây người, mẹ cô ấy kéo cái vali ẩn mình trong bóng tối ra.

“Con còn vác theo cái vali lớn như vậy làm gì? Cãi nhau với bạn trai nên bỏ về nhà hả?”

“Mẹ.”

Cô ấy gọi bà, nhưng đã muộn, mẹ cô ấy đã xách vali lên.

Hứa Hạnh vươn tay định lấy lại vali, bỗng nhiên lực tay của mẹ cô ấy trở nên cực mạnh, động tác muốn giật lại vali của cô ấy không làm ảnh hưởng đến quá trình xách vali của bà chút nào.

Thật ra việc giật lại vali cũng không có ý nghĩa gì.

Nó nhất định phải được đặt vào phòng cô ấy, giống như mẹ cô ấy... lời thoại sau khi cô ấy gặp mẹ, cũng giống y hệt lần trước.

Hứa Hạnh xoay người đoois diện hành lang, nhìn về phía ngoài nhà trọ.

Căn hộ giống hệt căn hộ của bọn họ lại xuất hiện.

Cô ấy gần như chắc chắn: đó là căn hộ vào ngày 24 tháng 7 năm 2009.

“Đứng đó thất thần làm gì, mau vào nhà đi con.” Mẹ nhắc nhở Hứa Hạnh.

“Dạ.”

Giọng nói của mẹ như cho cô ấy một cái cớ để đi chậm lại, cô ấy vâng lời trốn vào nơi tránh gió tạm thời này.

Trên ti vi đang chiếu phim mẹ chồng nàng dâu siêu máu chó.

Mẹ Hứa Hạnh nói muốn hâm nóng cơm cho cô ấy, cô ấy trả lời mình vừa ăn xong, bảo bà không cần bận rộn.

Hứa Hạnh tất nhiên cũng không muốn quay về phòng mình.

Cô ấy im lặng đứng bên cạnh mẹ đang xem ti vi, trong tay nắm chặt bút, tô tô viết viết trên tờ giấy trong lòng bàn tay.

“Cảnh cận tử: Thời gian và không gian đang thụt lùi?”

Cô ấy gạch toàn bộ chữ sau dấu ngoặc kép, viết lên kết luận mới nhất của cô ấy.

“Cảnh cận tử: Thời gian và không gian có thể tiến lên, có thể lùi lại.”

Vậy lý do thời gian thụt lùi là gì?

Hứa Hạnh cẩn thận suy nghĩ về hành vi lúc trước của mình, giống như chỉ cần cô ấy không làm bất cứ việc gì thì thời gian sẽ lùi về.

Và dòng thời gian phía trước... đòi hỏi cô ấy phải chủ động đi tới, phải không?

Hứa Hạnh vẽ ra bản đồ lộ trình đơn giản trên giấy: Nhà cho thuê – Căn hộ ngày 14 tháng 7 năm 2009 - Căn hộ ngày 24 tháng 7 năm 2009 – Biển – Lối ra.

Dựa vào tình huống trước mắt thì suy đoán này cũng có thể đúng.

Lý trí nói cho cô ấy biết, cô ấy nên lập tức thử đi theo con đường này. Nếu như không làm, tùy ý để thời gian đảo ngược, thời gian cô đi tới lối ra sẽ lâu hơn. Trong thế giới hiện thực, cô ấy hoàn toàn không biết cơ thể của cô bị tiêu hao bao lâu.

Đi thôi, đi ra khỏi cánh cửa này rồi đi tiếp.

Tờ giấy bị nắm chặt trong tay, Hứa Hạnh đứng lên, thở dài một hơi.

Mẹ Hứa Hạnh xem ti vi rất tập trung, trước khi ra cửa cô ấy nói với bà: "Mẹ, con phải đi rồi." Mẹ cô ấy cũng không quay đầu lại, chỉ đáp một tiếng "Ừ".

Hứa Hạnh lại có chút hoài niệm, khi còn sống bà luôn nói liên miên cằn nhằn, thích can thiệp vào quyết định của cô ấy.

Cô thành công ra khỏi nhà vào ngày 14 tháng 7, trong lòng trống trải.

Trước mắt là căn hộ cũ kỹ nhìn qua không khác gì nhau, Hứa Hạnh muốn vòng qua nó, trực tiếp đi về phía bãi biển.

Trái tim cô ấy vừa nghĩ đến mảnh biển kia thì lập tức rầm rầm đập thật nhanh. Nhưng cô ấy nghĩ, muốn tới cái gì thì tới đi, nhanh chóng giải thoát cho cô ấy.

Điều kỳ lạ là bên ngoài căn hộ không có biển.

Tất cả khung cảnh xung quanh bị bao bọc trong một màn sương mù dày đặc không tiêu tan, giống như là một mảnh đất lạc lối chưa được khai thác.

Hứa Hạnh mờ mịt mò mẫm trong đó, đi rất xa, xa đến mức cô ấy quay đầu lại gần như sắp không nhìn thấy nhà trọ thì cô ấy dừng bước.

Có vẻ như không thể bỏ qua thời gian và không gian, cô phải quay về ngày 24 tháng 7 năm 2009.