Có lẽ Trần Sương sẽ không chọn làm giáo viên.
Cô là sinh viên sư phạm năm tư, được trường đại học phân đến thực tập tại một trường tiểu học thực nghiệm ở huyện, lúc này cô chỉ mới thực tập được một tuần đã cảm thấy lực bất tòng tâm.
Hôm nay trường tiểu học tổ chức cho học sinh đi vẽ cây cối ngoài trời, vốn dĩ thông báo là buổi sáng, nhưng thời tiết bên ngoài cứ âm u nên tạm thời đổi thành sáng đi học, hoạt động ngoại khóa thì dời xuống buổi chiều.
Trần Sương phụ trách hoạt động lần này của lớp mình, cô đã có rất nhiều đồ đạc cần phải chuẩn bị, việc đổi giờ lại khiến gia tăng khối lượng công việc. Bây giờ đã quá 12 giờ mà cô vẫn chưa được ăn trưa.
Bên cạnh là học sinh nghịch ngợm gấp giấy thành máy bay, giơ tay chơi rất nhập tâm, chiếc ghế bị cậu nhóc lay động phát ra âm thanh cọt kẹt. Trần Sương thở dài, lại lần nữa mở điện thoại để xem giờ.
“Em mau viết xong bản kiểm điểm mà cô Hứa cần đi, em có làm ầm ĩ với cô cũng vô ích thôi.”
Cô kiên nhẫn, giúp học sinh trải phẳng tờ giấy.
Đứa trẻ phát tiếng “vù vù” trong miệng, máy bay giấy bay từ trái sang phải.
“Em không sai, tại sao phải viết kiểm điểm.” Cậu nhóc biện bạch, mắt không thèm nhìn cô.
“Em bắt nạt bạn nữ trong lớp, tô màu lên sách giáo khoa của bạn, đến hộp bút của bạn cũng bị em làm hỏng, cộng thêm trước đó em còn xúi giục các bạn khác trong lớp cùng cô lập bạn… Em nói xem mình sai ở đâu?”
“Hừ.”
Cậu nhóc vứt máy bay giấy, sau đó chắp tay sau lưng, bĩu môi.
“Em không thèm nói chuyện với cô, cô là tay sai của “bà chằn Hứa”, hai người đều không phải người tốt.”
Nói thật, Trần Sương không hiểu việc yêu cầu một học sinh như vậy viết bản kiểm điểm có ý nghĩa gì.
Chẳng qua cô không muốn bị coi là cùng một giuộc với “bà chằn Hứa”… Cô Hứa Hạnh là chủ nhiệm lớp bọn trẻ, hệt như biệt danh, cô ấy thích ở lại trường, thích răn dạy, các học sinh đều sợ cô ấy, gặp cô ấy như thấy quỷ dạ xoa.
Trong thời gian thực tập ngắn ngủi của mình, Trần Sương càng hy vọng để lại một ấn tượng thân thiện tốt đẹp cho học sinh.
“Vương Trình, em ngoan xíu có được không? Cô có thể hợp tác với em, dạy em cách viết kiểm điểm.” Trần Sương tươi cười, chớp mắt với đứa trẻ: “Em nộp xong, chúng ta sẽ có thể tham gia hoạt động buổi chiều.”
Cô tốn rất nhiều công sức để dỗ dành học sinh viết xong bản kiểm điểm. Khi Trần Sương bước vào văn phòng, cô Hứa đang hút thuốc.
Hiện tại là giờ nghỉ trưa nên văn phòng khá yên tĩnh.
Mái tóc dài của Hứa Hạnh búi bừa ra sau gáy, một tay cô ấy kẹp điếu thuốc, một tay cầm bút đỏ phê duyệt bài tập.
Suy cho cùng mùi thuốc lá vẫn khiến người ta không thoải mái, Trần Sương xoa mũi.
“Cô Hứa, tôi đã thu bản kiểm điểm của Vương Trình rồi.” Cô đặt giấy lên bàn của cô ấy.
“Cô giỏi thật đấy.” Hứa Hạnh nhướng mày, liếc nhìn cô: “Thằng nhóc đấy chịu viết à?”
Trần Sương không biết phải trả lời thế nào, chỉ lúng túng gật đầu.
May mắn là Hứa Hạnh không hỏi thêm gì.
Buổi chiều.
Trời âm u không mưa, xe buýt đi về phía vùng núi hoang vắng khởi hành đúng giờ, Trần Sương phụ trách điểm danh số lượng học sinh trong lớp nên cô ngồi ngay bên cạnh cô Hứa.
Học sinh phấn khích líu lo nói chuyện, không gian nhỏ bé vô cùng ồn ào. Hai người ngồi trên đầu xe buýt, cô Hứa đang đeo tai nghe để nghe nhạc, Trần Sương thấy chủ nhiệm lớp không có ý định quản lý bọn trẻ nên cũng không lên tiếng bảo chúng giữ yên lặng.
“Đi tới đó mất bao lâu vậy ạ?” Cô bắt chuyện với Hứa Hạnh.
“Hai tiếng.”
“Lâu như vậy sao?” Trần Sương hơi ngạc nhiên. Nơi huyện thành đã rất hẻo lánh, đi thêm hai tiếng nữa thì phải đi đến tận vùng hoang vu nào chứ?
“Trường tổ chức đi đến ngọn núi hẻo lánh đó làm gì ạ?”
“Nghe bảo là phong cảnh đẹp, giúp học sinh có cơ hội gần gũi với thiên nhiên hơn.” Cô Hứa cho cô xem ảnh vùng núi hoang dã trong điện thoại.
Dưới ánh nắng, những dãy núi xanh biếc trông đầy sức sống.
Trần Sương cảm thấy hứng thú: “Cô Hứa, cô đã từng đến đó chưa?”
“Chưa. Ảnh đó do giáo viên khác chụp, tôi không phải người địa phương ở đây.”
“Hả?” Cô nhìn Hứa Hạnh bên cạnh trông khoảng ba mươi mấy tuổi, bèn đoán: “Cô theo chồng đến đây à?”
Hứa Hạnh lắc đầu: “Tôi tự mình xin đến đây.”
Không ngờ cô Hứa lại vĩ đại như vậy, vì nghề giáo mà hai vợ chồng phải chia cách hai nơi: “Vậy chồng và con cô sẽ rất nhớ cô nhỉ.”
“Tôi chưa kết hôn, cũng không có con cái.”
Giọng điệu của cô Hứa bình thản, không biết là đang vui hay buồn.
Trần Sương muốn hỏi một câu “tại sao” theo bản năng, lời đến miệng lại cảm thấy câu hỏi của mình không được lịch sự nên không nói ra.
Cô Hứa tiếp tục nghe nhạc, Trần Sương cũng bắt đầu chơi điện thoại của mình.
Bạn bè cùng trường gửi tin nhắn, ngưỡng mộ hôm nay cô có thể đi cắm trại cùng trường, Trần Sương hơi nhếch mép, trả lời đối phương: Tớ mới ngưỡng mộ cậu đấy. Được thực tập ở trường trong thành phố, về nhà tiện biết bao. Tớ dẫn học sinh đi vẽ tranh mà chẳng khác nào làm lao công cho chúng, nào có tâm tư chơi bời gì đâu.
Xe buýt đi về phía vùng núi hoang dã.
Đường núi dốc đứng, ngọn núi này đang được khai phá, ngay cả đường lên núi cũng chưa được xây dựng hoàn chỉnh.
Khác với những khu thắng cảnh mà Trần Sương từng đến trước đây, phong cảnh ở đây không có sự thiết kế quy hoạch của con người, chỉ có rừng cây chồng chất rừng cây, cỏ dại chồng chất cỏ dại.
Ngoài sự xanh tươi thì không hề xuất hiện những cảnh tượng mới lạ khác.
Nếu hoạt động này kết thúc một cách bình thường thì Trần Sương cũng sẽ không cảm thấy thất vọng, bởi vì bản thân cô chẳng mong đợi gì.
Nhưng nó lại không…