Chương 20: Cố chấp

"Đúng vậy, bảo vệ bộ lạc là trách nhiệm không thể trốn tránh của chúng ta, ngươi yên tâm, chúng ta sẽ không để giống cái và thú nhỏ trong bộ lạc phải chịu đói chịu rét trong mùa đông này!"

"Chuyện vật tư ta sẽ nghĩ cách." Ngân Trầm cũng nói.

"Vậy sao? Cách của ngươi là gì? Bộ lạc chúng ta đâu có thú nhân nào biết cách làm muối, mỗi năm đều phải đến các bộ lạc giàu vật tư để trao đổi, mà giờ chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ lạnh giá, chắc cũng không kịp trao đổi nữa đâu nhỉ?"

A Linh có chút bực bội phản bác, rõ ràng giống cái cũng có thể gánh vác nửa bầu trời, cớ gì lại xem thường nàng?

"Có thể đi vay từ các bộ lạc xung quanh."

"Các bộ lạc xung quanh cũng đâu sống dư dả gì, sao họ lại cho ngươi vay? Cho dù thật sự vay được thì nợ ân tình cũng phải trả, món nợ lớn như vậy ngươi định trả thế nào? Chẳng lẽ định đi làm trâu làm ngựa cho họ? Chưa kể mấy bộ lạc quanh đây hình như cũng chẳng thân thiện gì với ngươi đâu?"

Ngân Trầm còn trẻ đã là tộc trưởng bộ lạc, lại còn là thú nhân cấp 4, tiền đồ rộng mở, huống hồ mấy năm gần đây dưới sự lãnh đạo của hắn, bộ lạc Nguyệt Hồ đã phát triển vượt bậc so với trước, đương nhiên khiến các bộ lạc xung quanh đỏ mắt.

Người ta không đến giẫm lên một chân đã là tử tế rồi, thấy ngươi gặp nạn thì còn mừng rỡ vỗ tay, lấy đâu ra ai tốt bụng tới mức dang tay tương trợ? Khó lắm!

Sắc mặt tuấn tú của Ngân Trầm rõ ràng sa sầm xuống, môi mỏng mím thành một đường thẳng, một lúc sau hắn mới nói: "Cùng lắm thì ta dẫn đầu đi săn thú, rồi dùng thịt để đổi lấy muối!"

Hắn có thể cực khổ hơn một chút, săn được nhiều con mồi hơn, chỉ cần có đủ thịt là có thể đổi được muối!

"Tính theo động vật lớn, ba mươi con mới đổi được một hũ muối, còn động vật nhỏ thì phải một trăm con mới đổi được một hũ. Một gia đình thú nhân lấy giống cái làm trung tâm để sống sót qua kỳ mùa đông ít nhất cần bốn hũ muối, bộ lạc chúng ta có hai mươi giống cái, nghĩa là ngươi phải đổi về ít nhất tám mươi hũ muối.

Cho dù ngươi có dẫn chiến sĩ ngày đêm không nghỉ để săn suốt một tháng cũng chưa chắc săn đủ được hai trăm bốn mươi con thú lớn để đổi muối, chưa kể ngươi quên rồi sao, kỳ lạnh giá sắp tới rồi, thú săn được đã bị bắt gần hết rồi, lấy gì mà gom cho đủ?"

Cái kiểu làm việc bá đạo mà không tính hậu quả này thật khiến bệnh dị ứng kẻ ngu của A Linh phát tác. Cái đầu sói ngốc này làm việc không thể mang theo chút đầu óc được à? Cứ cố chấp một đường thẳng tắp thế là sao chứ!

Lời phản bác của A Linh lại chọc thẳng vào cơn giận của Ngân Trầm, hắn gầm lên một tiếng, không khách sáo mà quát vào mặt nàng: "Không cần ngươi lo!"

"Ngươi là giống cái có tiền án xấu xa, đáng lẽ nên biết thân biết phận, không cần lo chuyện bao đồng!"

Từng chữ từng câu của nàng chẳng khác nào khıêυ khí©h tự tôn của một giống đực và uy nghiêm của một tộc trưởng, với bản tính bá đạo như hắn sao có thể để nàng giẫm lên đầu mình như vậy?

Huống chi hắn vốn đã có thành kiến với A Linh, căn bản không tin nàng sẽ vô cớ quan tâm tới bộ lạc.

Chắc chắn là vẫn còn tơ tưởng hắn, muốn mượn cớ này để thu hút sự chú ý của hắn! Tiện thể giả vờ chứng minh bản thân đã không còn là giống cái xấu xa, muốn khiến hắn nảy sinh thiện cảm mà thôi!

Hắn tuyệt đối sẽ không để nàng được như ý!

A Linh bị tiếng gầm giận dữ kia dọa cho giật mình.

Nàng vừa tức vừa tủi, có cảm giác lòng tốt của mình bị xem như gan lừa ngựa vậy.

Ngón tay nắm lấy chậu gỗ khẽ trắng bệch, nàng cắn môi: "Được, được lắm, là ta lo chuyện bao đồng! Nếu đã vậy thì ta tự mình đi tìm vật tư, đó là việc của ta, ngươi cũng không có tư cách quản ta!"

Lửa giận bốc lên, nàng quay người trở về căn nhà gỗ, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.

Nhìn cánh cửa bị đóng chặt kia, một cảm giác thất bại thoáng vụt qua lòng Ngân Trầm.

Tuy hắn biết mình quát nạt một giống cái như vậy thực sự là mất phong độ, nhưng hắn thực sự không nhịn được...

Hắn không thể quên trước đây A Linh đã từng bám lấy hắn dai dẳng ra sao, chỉ cần nghĩ đến những chuyện đó là hắn không khỏi lại đem thành kiến áp đặt lên nàng, từ đó liền không thể nói được một câu dễ nghe đối với nàng.

Nàng muốn đi tìm vật tư thì cứ đi đi! Dù sao hắn cũng chẳng mong đợi nàng thật sự tìm được gì.

Nếu nàng vì đi tìm vật tư mà chết bên ngoài thì trái lại còn khiến hắn đỡ phải bận tâm! Đỡ phải nghĩ cách làm sao vừa giữ được Mặc Lẫm lại vừa có thể đuổi nàng ra khỏi bộ lạc!

Vừa bước vào nhà gỗ, A Linh liền đυ.ng phải một l*иg ngực rắn chắc.

Vốn dĩ còn đang giận đùng đùng, nàng lập tức được chữa lành!