Thế nhưng một con hạc loè loẹt như Tuyết ở tầng rừng thấp rậm rạp căn bản chẳng có mấy lợi thế.
Còn Mặc Lẫm vừa chiến đấu với Tuyết xong còn mang đầy thương tích nên tốc độ không như trước, A Linh chẳng hề hy vọng gì vào việc hắn có thể đỡ được mình.
Vào lúc then chốt, lại chính tên tà thú bệnh hoạn này đáng tin hơn, từ sau lưng hắn hiện ra một đôi cánh ác ma màu đen, bao phủ lấy nàng kín kẽ, giúp nàng tránh được những cành cây sắc nhọn đang chực chờ rạch toạc thân thể.
Dù vậy A Linh vẫn tiếp đất bằng cú ngã chó cắn bùn.
Nàng đau đến mức nhe răng trợn mắt lồm cồm bò dậy, vừa sờ trán đã thấy một cục u to tướng, là do bị đập xuống đất lúc nãy.
Nàng liền nhổ một nắm lá tử anh hoa, nhai nát rồi đắp lên đầu, sau đó quay sang nhìn tên tà thú bệnh tật đang nằm bất động trên mặt đất, tim chợt giật thót.
Hắn cũng chẳng khá hơn là bao, đôi cánh ác ma khổng lồ phía sau hoặc là bị thâm tím một mảng, hoặc là bị cành cây rạch ra vết máu.
A Linh lập tức vơ lấy một nắm lá tử anh hoa đã nhai nát dán thẳng lên chỗ thâm tím của hắn.
Tay hắn động đậy, rồi gắng gượng ngồi dậy khỏi mặt đất, nhìn vết thuốc bầy nhầy trên cánh rồi lại nhìn sang A Linh.
Đến lúc này hắn mới nhìn rõ dung mạo của giống cái to gan kia, không ngờ… lại kinh diễm đến vậy.
Một mái tóc đỏ rực lượn sóng buông xõa trên vai, sau trận chiến vừa rồi lại càng thêm phần rối rắm quyến rũ, vóc dáng yêu kiều đầy đặn, đủ khiến bất cứ giống đực nào trong thú tộc cũng phải hai mắt rực lửa, huống chi nàng còn sở hữu làn da trắng hồng khỏe mạnh, ngũ quan kiều mị nhưng không tục, sau lưng còn có chiếc đuôi cáo đỏ rực chót đuôi pha trắng, càng tôn lên phong tình ngút trời.
Huyền Minh chết sững tại chỗ, huống chi nàng còn hành sự táo bạo, thông minh lanh lợi, thậm chí… còn biết chút y thuật.
“Không chết là được, đắp lên đi, có thể giảm sưng đó.”
A Linh liếc hắn một cái, lời nói làm Huyền Minh chợt bừng tỉnh, hắn thu lại cánh sau lưng.
Nàng nhổ bã lá tử anh hoa trong miệng ra, lấy tay lau vết đắng trên môi.
Một bóng trắng chợt lướt qua trước mặt, một bàn tay sắc nhọn với móng vuốt sắc bén bất ngờ siết chặt cổ nàng!
A Linh hơi nghẹt thở, nhìn chằm chằm vào Tuyết đang trợn mắt đầy căm hận, như thể chỉ hận không thể xé nàng ra thành tám mảnh ngay lập tức.
"Ngươi dám làm hắn bị thương, đồ giống cái đáng chết, ngươi phải trả giá cho những gì ngươi đã làm hôm nay!"
Hắn ta đã hoàn toàn không còn dáng vẻ cợt nhả lúc trước, mà hóa thành một hung thần địa ngục, đằng đằng sát khí. Một thú nhân giống đực đỉnh phong cấp bốn muốn bóp chết nàng quả thực dễ như trở bàn tay.
Cảm giác nghẹt thở nhanh chóng lan ra từ cổ A Linh, nàng không nói nổi lời nào.
“Xì, tà thú, buông nàng ra!”
Mặc Lẫm vừa vội vã đuổi đến liền thấy Tuyết đang bóp cổ A Linh, lửa giận trong ngực lập tức bùng lên, hắn lao thẳng vào, lại vật lộn với Tuyết một lần nữa.
Tuyết vốn định gϊếŧ chết A Linh trước rồi mới xử lý con rắn phiền phức này, nhưng giọng nói lạnh lùng của Huyền Minh đã vang lên: "Tuyết, không được làm nàng bị thương."
Tuyết nhìn Huyền Minh đang ho không ngớt, vậy mà vẫn còn tâm trí bảo vệ giống cái, không khỏi nheo mắt lại: "Nhưng chính nàng ta đã làm ngươi bị thương."
"Ta không muốn nói lần thứ hai."
Trong mắt Huyền Minh lóe lên một tia ánh sáng lạnh, người vốn luôn ôn hòa lễ độ như hắn lại có lúc lộ ra ánh mắt đáng sợ như vậy khiến Tuyết không khỏi kinh ngạc. Hắn ta đưa mắt nhìn A Linh đầy ẩn ý, cuối cùng cũng buông tay.
A Linh như con cá mắc cạn được thả lại mặt nước, há to miệng tham lam hít thở không khí, Mặc Lẫm lập tức chạy đến đỡ lấy nàng.
“Khụ khụ… Tuyết, hôm nay đến đây thôi, khụ…”
Huyền Minh cắn chặt đôi môi tái nhợt, rồi nâng gương mặt như thể sắp gục đến nơi lên hỏi A Linh:
"Giống cái, ngươi tên là gì?"
A Linh xoa cổ, nơi vừa bị bóp hằn rõ vết đỏ, giọng có chút bực bội: "Việc này hình như không liên quan đến ngươi?"
"Này, ngươi thật chẳng biết điều…"
Tuyết trừng mắt vừa định quát thì đã bị Huyền Minh lặng lẽ nhéo một cái vào eo.
“Giống cái thú vị… Ta là Huyền Minh, hãy nhỡ kỹ tên của ta.”
Tuyết liếc nhìn A Linh rồi lại nhìn Huyền Minh, cười như không cười nói: "Minh, ngươi phải lòng con giống cái này rồi sao? Trực tiếp cướp về là được rồi, khách sáo làm gì?"
Mặc Lẫm vừa nghe thấy thế liền giật mình, chuông cảnh báo dồn dập, vội dùng đuôi rắn quấn chặt lấy người A Linh, hai tay hóa thành móng vuốt đen sắc nhọn, bày ra bộ dáng hễ có ai dám cướp nàng liền xé xác kẻ đó.
"Tuyết, từ nay về sau không được nhắm vào bộ lạc này nữa!" Huyền Minh đỏ mặt hừ nhẹ một tiếng rồi đưa tay che miệng khẽ nói với A Linh: "Giống cái, ta sẽ quay lại tìm ngươi."
Mặc Lẫm: Nguy rồi!