Thế giới 1 - Chương 3: Trưởng bối của vị hôn phu cặn bã (3)

Để che giấu vẻ xấu hổ trên mặt Tô Lan cúi đầu lục lục túi xách, vừa tìm điện thoại vừa nhỏ giọng oán trách: “Ba thiệt là, sinh nhật không ở với con mình, hôm nay nói ăn cơm chung, mà còn bàn chuyện kinh doanh trên bàn ăn…”

“Con bé vô lương tâm này, ba còn chưa trách con có bạn trai quên ông già này, ngược lại con đã trách ba rồi.” Gương mặt nghiêm túc trước giờ của Tô Dương Trung nay lại nở nụ cười vui vẻ: “Hơn nữa, chú Sở đây cũng không phải người ngoài, sớm muộn gì cũng là người một nhà.”

——Chỉ sợ không phải loại “người một nhà” mà ba muốn.

Dù sao Tô Lan là một người đã mài dũa kỹ năng diễn xuất của mình trong thế giới xuyên nhanh, lúng túng trong lòng cũng yên tĩnh trở lại, đợi nhân viên phục vụ kéo ghế rồi ngồi xuống, ngước mắt nhìn qua người đàn ông ngồi cạnh ba.

Người đàn ông đó cũng nhìn cô, một cái nhìn thâm thúy cùng sự tìm tòi nghiên cứu.

Hai ánh mắt chạm nhau, Tô Lan không tự nhiên nhíu mày, chỉ ngắn ngủi trong nháy mắt, ngay sau đó, môi cô lại cong lên một nụ cười lanh lợi, cứ như cái nhíu mày vừa rồi chỉ là ảo giác.

Sở Trầm Lâu có một đôi mắt đẹp, hẹp dài, nhưng ánh mắt của hắn lại khiến cho Tô Lan cảm thấy khó chịu không nói nên lời.

Nếu như Sở Tu như buổi sớm đầu xuân, trong cái ôn hòa có chút se lạnh của gió xuân, thì người đàn ông này chính là giữa đêm hè, thâm trầm, nguy hiểm, nhưng lại chứa đầy căng thẳng của cuộc sống và sự hung hăng mạnh mẽ, một ánh mắt quét qua khiến người ta rơi vào giữa đêm hè, l*иg ngực ngột ngạt nóng bức, không biết bị cái gì đè lên.

Tô Lan cầm điện thoại trong tay, nhìn Sở Trầm Lâu, cất giọng nhỏ nhẹ: “Chú Sở.”

Sở Trầm Lâu thu lại ánh mắt dò xét, gật đầu một cái, ra hiệu cho nhân viên mang hộp quà lên cho Tô Lan.

Tô Lan vừa nhìn là biết đó là một thương hiệu đồng hồ đắt tiền, nhìn về phía Tô Dương Trung, tìm kiếm ý kiến của ông.

Tô Dương Trung cười: “Chú Sở tặng con con cứ nhận đi.”

Tô Lan nhận được sự đồng ý của ba, tầm mắt lần nữa dời lên người Sở Trầm Lâu, khóe môi cong lên, lộ ra một nụ cười mừng rỡ nhưng không quá lố: “Cảm ơn chú Sở.”

Sở Trầm Lâu: “Không có gì.”

So với vẻ ngoài của hắn, giọng nói hắn lại trầm thấp ấm áp đến không ngờ, lúc nói những lời này, khí thế khinh người hội tụ vào trong một bộ âu phục thẳng tắp, cả người càng có vẻ dễ gần hơn.

Cứ như vậy, trái lại hắn và con nuôi lại có vài điểm giống nhau.

Tô Dương Trung gọi người mang thức ăn lên, chờ món ăn được bày lên đủ, Tô Lan không quan tâm, trong đầu không ngừng tính toán làm thể nào để triển khai kế hoạch quyến rũ tiếp theo.

Về Sở Trầm Lâu, tư liệu trong tiểu thuyết cho cũng không nhiều.

Độc thân, chưa lập gia đình, công việc bận rộn, trong nhà chỉ có một đứa con nuôi là Sở Tu, tình cảm cha con không êm ấm mà cũng chẳng mặn nồng.

Và từ đầu đến cuối đều không tán thành tình cảm của Sở Tu và Đường Vân, hắn càng hi vọng Sở Tu có thể cưới Tô Lan môn đăng hộ đối.

Đúng rồi… Hắn và Tô Dương Trung có vẻ là một đối tác kinh doanh, trước kia quan hệ cá nhân cũng không nhiều, sau khi Sở Tu hẹn hò với Tô Lan, bí mật qua lại nhiều hơn.

Còn gì nữa không?

Tô Lan cố gắng nhớ lại nội dung cốt truyện, khó lắm mới nhớ ra sau khi Đường Vân sống lại, Tô Lan và Sở Trầm Lâu ban đầu đã có một cuộc gặp riêng.

Không lâu sau khi Tô Lan về nước, cô biết trong lòng Sở Tu có một người phụ nữ khác và cũng có liên hệ với người này, vì hiếu kỳ và không cam tâm, lén Sở Tu đi một chuyến đến Sở gia, đúng lúc Sở Trầm Lâu cũng ở nhà, Tô Lan nói muốn đi xem phòng của Sở Tu, Sở Trầm Lâu cho rằng chuyện của Đường Vân không giấu được, thì dẫn cô đi.

Khi Sở Tu về nước thì mua nhà sống riêng, căn phòng của hắn ở Sở gia, vẫn còn giữ lại diện mạo thời niên thiếu của hắn.

Mỗi một ngăn kéo, mỗi một quyển album, mỗi một quyển nhật ký, đầy đủ tất cả những chua xót ngọt ngào từng chút từng chút giữa hắn và Đường Vân.

Tô Lan khóc trong phòng hắn một lúc, chật vật rời đi. Sau đó Sở Tu biết chuyện, còn cãi nhau một trận ầm ĩ với cô.

Trừ lần đó ra, cô và Sở Trầm Lâu chưa gặp nhau lần nào.

Ôi giời, cho nên mới nói, làm sao để ưu nhã mời hắn dệt nón chung đây, đó mới là vấn đề.

Đối với một người bận rộn hay bay vòng quanh thế giới mà nói thời gian rất quý giá, cơ hội để Tô Lan sử dụng rất ít, nếu bỏ lỡ lần này thì sẽ không có lần sau.

Tô Lan quyết định, gửi tin nhắn cho tài xế, cho anh ta nghỉ buổi chiều, để anh ta đi trước.

Tô Dương Trung thấy con gái im lặng, lại nhớ tới hai ngày trước, chuyện vợ và mình video tán gẫu nói tới, trong lòng có hơi lo, ho khan rồi hỏi: “Lan Lan, sao hôm nay con không đi chung với Tiểu Tu?”

Lúc vừa về nước, Tô Lan và Sở Tu mặc kệ bận rộn thế nào chỉ cần cả hai đều ở trong thành phố, chắc chắn sẽ đi ăn cùng nhau.

Sau lại vì quan hệ của Đường Vân, tình cảm của họ nhiều lần hạ nhiệt, thói quen này cũng thay đổi một cách vô tri vô giác, một trong hai nhắc đến thì mới có thể cùng nhau đi ăn.

Tô Lan cụp mắt, miễn cưỡng cười, nhẹ giọng nói: “Anh ấy bận nhiều việc”

Bộ dáng này trong mắt Tô Dương Trung có gì mà không rõ. Ông buông đũa, nhíu mày nói: “Mẹ con gọi điện cho ba, nói là mấy ngày nay còn đều ở căn hộ cho thuê, bảo con về nhà con cũng không về, chỉ nói bận. Bận, thật là bận vậy sao, ngay cả thời gian về nhà cũng không có? Trong công ty ai giao cho con nhiều việc như vậy, con nói ba biết, ba tới nói với người đó.”

Tô Lan ngẩng đầu sửng sốt nhìn ông: “Ba!”

Tô Dương Trung nặng nề thở dài, giọng nói chậm dần, hỏi: “Thật ra ba cũng biết, con lại cãi nhau với Tiểu Tu đúng không?”

Tô Lan cụp mắt không nói.

Tô Dương Trung quay đầu, bất đắc dĩ nói với Sở Trầm Lâu: “Lan Lan từ nhỏ đã bị tôi và mẹ nó chiều hư, có đôi lúc giở tính tiểu thư, cậu về nói với Tiểu Tu một câu, bảo nó đừng chấp nhặt với Lan Lan, con gái mà dỗ dành xong là ổn thôi.”

Lời này bề ngoài là hạ thấp con gái mình, sâu bên trong lại lộ ra vẻ bất mãn đối với Sở Tu, dù sao trong chuyện này, ai mà chẳng biết tính tình con gái Tô tổng cực kỳ tốt.

Tô Lan cười khổ: “Con không sợ anh ấy cãi nhau với con, con chỉ sợ dỗ dành con.”

Tô Dương Trung nói: “Đúng là trẻ nhỏ, lời nói cũng ngây thơ.”

“Sao lại thế, Tô Lan rất tốt, là Sở Tu không hiểu chuyện.” Sở Trầm Lâu mỉm cười, nâng ly rượu vang đỏ nghiêng người về phía trước: “Cô bé không nên tức giận, tôi thay mặt nó xin lỗi cháu.”

——Xem ra, Sở Trầm Lâu thật sự rất hài lòng với đứa con dâu tương lai này.

Tô Lan không biết nên khóc hay cười, có hơi thụ sủng nhược kinh, vội vàng nâng ly nghênh tiếp: “Cháu đã không tức giận nữa…”

Lời vừa ra khỏi miệng, Tô Dương Trung liền nở nụ cười: “Vẫn là chú Sở con thể diện lớn.”

Tô Lan lườm ông một cái: “Ba chỉ biết trêu con.”

Ăn xong bữa cơm, Tô Lan xem điện thoại, hay lắm, một giờ hai lăm, ngay lập tức hội nghị của Tô Dương Trung bị muộn.

“Ba à, con có hơi khó chịu, muốn về nhà ngủ một chút, chiều nay không thể đến công ty được. Chiều nay Tiểu Vương nghỉ, ba đưa con về được không?”

“Khó chịu chỗ nào?” Tô Dương Trung vừa đưa tấm thẻ cho nhân viên phục vụ nghe nói thế thì giật mình: “Sao lại không nói sớm?”

Tô Lan lắc đầu: “Chỉ là hơi chóng mặt, không có vấn đề gì, ngủ một giấc là ổn.”

Tô Dương Trung gật đầu, vừa mới nói xong, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nhìn đồng hồ một chút, khó xử nói: “Bây giờ ba phải về công ty họp, bị trễ rồi…”

Tô Lan lập tức nói: “Vậy con tự bắt xe về——”

Lời còn chưa nói hết, Sở Trầm Lâu đã cắt ngang: “Tôi đưa cháu về, vừa hay tiện đường.”

Căn hộ nơi Tô Lan ở cách nội thành khá xa, đi xe đến đó nếu không bị tắt đường cũng mất hơn hai mươi phút, xung quanh cũng không có thương nghiệp hay văn phòng nào, câu tiện đường này có hơi không đáng tin.

Trong lòng Tô Dương Trung cảm kích, thở phào nhẹ nhõm nói: “Vậy làm phiền cậu rồi.”

Tô Lan cũng rất phối hợp cất lời, giọng nói nhẹ nhàng êm dịu: “Cảm ơn chú Sở.”

Sở Trầm Lâu cười: “Không cần.”

*

Tô Lan rất muốn biết tại sao Sở Trầm Lâu không kết hôn, cái này liên quan đến chuyện cô công lược hắn như thế nào.

Nếu hắn từng yêu một người mà không thể, nên không kết hôn, vậy cô cần phải biết tính cách người này là gì, vẻ ngoài thế nào, nhưng trong tiểu thuyết miêu tả Sở Trầm Lâu quá ít, tác dụng của hắn chỉ là chướng ngại vật trên đường tình của Đường Vân và Sở Tu.

Nếu như hắn là người chủ nghĩa độc thân, vậy có lẽ hắn thích một người phụ nữ có tâm hồn tự do không bị ràng buộc, vậy thì công lược hắn càng thêm khó khăn, một cô gái suýt chút nữa trở này con dâu, ở trước mặt hắn tự do không bị ràng buộc, đoán là hắn sẽ không bị kinh diễm ngược lại là bị hù dọa.

Nếu hắn chỉ là không thích phụ nữ… Haiz, là nhân vật manh mối, công lược sẽ không khó khăn vậy chứ?

Chi bằng, thăm dò trước một chút..

Tô Lan nhắm mắt lại, dựa vào cửa sổ chợp mắt.

Giao thông khu vực thành phố A luôn không được trơn tru, hôm nay vừa đúng lúc đυ.ng phải đoạn đường xảy ra tai nạn ô tô, ô tô bị chắn thành hai hàng dài, nhích một chút cũng khó.

Sở Trầm Lâu và Tô Lan ngồi cùng nhau ở ghế sau, sau khi đọc xong một vài email được gửi đến hắn ngẩng đầu, chẳng biết Tô Lan đã ngủ lúc nào, đầu dựa vào cửa xe, vài sợi tóc đen nhánh che trên gương mặt, đường nét trên khuôn mặt cực kỳ nhu mỹ, quấn một chiếc áo khoác lớn trên người, càng tôn lên dáng người gầy yếu hết sức nhỏ nhắn xinh xắn của cô.

Nhìn gần như vậy, hắn chợt nhận ra dù cô đã dùng mỹ phẩm tỉ mỉ trang điểm cho mình, vẫn không che hết được sắc mặt nhợt nhạt của mình, dưới mắt thoáng hiện lên màu xanh đen nhạt.

Trong giấc mộng cởi bỏ lớp lớp phòng bị, cô gái yếu đuối đến nỗi khiến cho người ta đau lòng.

Sở Trầm Lâu vô thức đưa tay, muốn giúp cô gạt đi những sợi tóc trên mặt, tay giơ lên giữa không trung, đột nhiên ý thức được hành động này vô cùng không ổn, tự giễu cười một tiếng.

Một lát sau, đoàn xe xếp thành hàng dài cũng bắt đầu chuyển động, lão Lưu vừa đạp chân ga, đột nhiên có chiếc xe bên cạnh muốn chen vào, ông vội vàng đạp phanh.

Bả vai Sở Trầm Lâu chợt trĩu nặng.

Cơ thể hắn ngay lập tức cứng đờ, vốn tưởng rằng Tô Lan tỉnh rồi, không ngờ cô chỉ hơi nhíu mày, không biết trong miệng đang nỉ non cái gì, tựa vào bả vai hắn tiếp tục ngủ say, mí mắt vẫn không mở ra.

Lão Lưu quay đầu lại, liên tục nói xin lỗi: “Sở tiên sinh, thật xin lỗi.”

Sở Trầm Lâu ra hiệu cho ông im lặng.

Tô Lan lại mấp máy môi, giọng nói rất nhỏ, vốn không nghe rõ. Ma xui quỷ khiến, hắn cúi đầu lắng tai nghe, hơi không chú ý, đôi môi mềm mại ấm áp của cô quét nhẹ qua tai hắn, chạm vào một sợi dây bí ẩn mà cấm kỵ trong lòng.

Hắn đã nghe rõ.

——Anh gạt em.

Lặp đi lặp lại, chỉ là ba chữ đó.

Sở Trầm Lâu nhíu mày, đột nhiên mở miệng, giọng nói rất thấp: “Lão Lưu, mấy hôm nay thiếu gia và Tô tiểu thư như thế nào?”

Sau khi Đường Vân trốn khỏi nhà, cha của cô ta, cũng chính là tài xế của Sở gia trước kia cũng từ chức, bây giờ tài xế của Sở Trầm Lâu đổi thành lão Lưu.

Lão Lưu nhìn thoáng qua ông chủ trong kính chiếu hậu, thầm nghĩ tư thế của ông ấy và Tô tiểu thư, có phải là có hơi không đúng? Nhưng vừa nghĩ đến lúc này Tô tiểu thư còn đang ngủ, ông chủ ông đại khái chỉ là không muốn đánh thức cô ấy.

“Vài ngày trước là sinh nhật của Tô tiểu thư, thiếu gia đã nói sẽ ở cùng với cô ấy thế nhưng hôm đó đúng lúc Đường tiểu thư cũng bị bệnh, ở trong bệnh viện lại không có ai chăm sóc, nên thiếu gia lập tức đến chăm sóc, cuối cùng lại không thể ở cùng Tô tiểu thư.” Lão Lưu suy nghĩ, lại thêm vào một câu: “Tôi cũng là nghe thím Tôn nói.”

Bình thường Sở Tu ở bên ngoài không về, thím Tôn đã chăm sóc hắn từ nhỏ, liền đi theo ở chỗ hắn.

Lông mày Sở Trầm Lâu nhíu chặt, giọng nói lộ rõ vẻ không hài lòng:”Không ai chăm sóc, không biết gọi thím Tôn tới sao? Cả ngày nó nghĩ cái gì thế!”