Bên kia còn đang lại nha lải nhải nói gì đó, Phương Tử Thư lại buông di động xuống, sắc mặt như vừa bị rút cạn máu, chân cũng mềm nhũn.
Ngày 28 tháng 7, thật đúng là ngày 28 tháng 7, ngày hôm qua trong mộng của cô khi tận thế đến, chính là ngày này.
Mặc kệ là do cô nghĩ nhiều hay là sự thật, là nói bậy hay là điềm dự báo.
Cô không biết, cô thật sự không biết.
Tuy rằng cô sống cũng không xem như tốt, chính là cũng không xem như quá kém, nếu cô đã chết như vậy, nói thật, cô thật sự cảm thấy rất không cam lòng, nếu cô không biết, mà hồ đồ chờ tận thế tới, thì không nói gì, chính là tại sao muốn báo cho cô biết chứ?
Tương lai mấy tháng sau cô phải sống như thế nào đều thành vấn đề.
Chờ đến khi cô đứng ở siêu thị, cũng không biết chính mình muốn làm cái gì. Đúng rồi, phải mua đồ ăn,
Đúng vậy, muốn mua đồ ăn.
Cô đẩy một xe mua sắm, đi hết toàn bộ siêu thị, khi ra ngoài, bao lớn bao nhỏ, xách một hơi mấy túi lớn.
Chờ đến đem mấy thứ này xách về nhà, cô có cảm giác chính mình đều sắp mệt chết.
Nằm thẳng trên sô pha, trên sàn nhà còn thả một đống đồ vật, cô cũng không nghĩ đi thu thập.
“Ai da” Cô nhẹ nhàng than một tiếng. Sau đó ngồi dậy. Vô vỗ mặt, Phương Tử Thư, nghĩ nhiều như vậy làm cái gì, nếu thật là tận thế. Vậy thì dù có lo lắng cũng trốn không thoát đâu, vẫn nên nghĩ mấy tháng này qua như thế nào đi.
Còn có, đó chính là nghe lời Dương Hi nói, chuẩn bị một ít vật tư, nói không chừng chính là đồ để có thể sống sót trong tương lai đâu.
Thời gian còn mấy tháng, tuy rằng nói có chút ngắn, nhưng là, cũng tuyệt đối đủ rồi. Cô mở ngăn kéo lấy vở ra, phải lên kế hoạch một chút mới được, xem muốn chuẩn bị thứ gì.
Gạo, mì và dầu, nên chuẩn bị, những thứ cùng đồ ăn có quan hệ, đều phải chuẩn bị.
Mấy món rau khô có thời gian cất chưa lâu, đồ chua linh tinh, phải chuẩn bị nhiều, dù sao để đó cũng không hư. Mì ăn liền là món bao no và dễ dùng, cũng tuyệt đối không thể thiếu, mặt khác xúc xích, trứng gà kho, hạn sử dụng dài, ví dụ như đậu phụ khô, quả hạch, còn có kẹo chocolate linh tinh, nhiệt lượng cao, trong những lúc tất yếu, có thể đỉnh bữa cơm, bánh mì, đồ ăn vặt, đồ hộp, đều phải chuẩn bị.
Cô liên tiếp viết một danh sách mua đồ thật dài, chuẩn bị nhiều trữ một ít, dù sao lo trước khỏi hoạ, dù cho chỉ là cô suy nghĩ nhiều, như vậy, nó cũng có thể trở thành lương thực thực phẩm cô tự tích trữ cho mình, dù sao đều là ăn, tận thế không tới cô để dành ăn từ từ cũng sẽ không lãng phí.