Chương 82

Huống chi còn có vợ là Vĩ Bình, còn vô dụng hơn anh ta nữa, cô ta chỉ biết ăn uống cùng đứa con Nha Nha.

Phương Tử Thư vào bếp, bưng ra nồi cơm và vài món ăn.

Vĩ Bình thấy bát cơm trắng còn bốc khói, lại có mấy món ăn kèm, mắt đã ngấn lệ.

"Người với người sao khác nhau quá, chúng ta mấy ngày không có cơm ăn, người ta thịt cá đầy bàn..."

"Đủ chưa?" Phương Tử Thư đập đũa xuống bàn: "Cho dù tôi ăn tiệc mãn hán, cũng liên quan gì đến cô? Cô có cho tôi thức ăn, gạo, dầu không? Cô ăn của tôi bao nhiêu lương thực, uống của tôi bao nhiêu nước, tôi còn nợ các người à? Giờ còn dám chỉ mặt mắng tôi, cô có bệnh à, tôi không chịu nổi."

"Lại đây, Nha Nha, đến chỗ dì nào." Cô vẫy tay gọi Nha Nha.

Nha Nha nhìn Vĩ Bình, rồi lại nhìn ba, cuối cùng không cưỡng nổi mùi thơm của đồ ăn, bước những bước nhỏ lại gần.

Người lớn thì Phương Tử Thư không ưa, thậm chí còn ghét, nhưng trẻ con vẫn là trẻ con, chúng không hiểu gì cả, cô đâu nỡ so đo với trẻ con?

Phương Tử Thư múc một bát cơm đầy, lại gắp nhiều thịt và thức ăn, đưa cho Nha Nha: "Cầm về ăn với ba đi. Về nhà mình ăn nhé, chỗ dì không có chỗ cho con ngồi đâu." Quả thật vậy, phòng khách của cô giờ bày đầy đồ đạc, cả trên sofa cũng có, không còn chỗ nào tiếp khách. Hơn nữa, cô cũng không muốn có người ngoài ở đây khi ăn cơm, nhất là người cô ghét, như vậy sẽ khiến cô khó tiêu.

Vương Quốc Tuấn rất ngượng, nhất là khi thấy vẻ mặt vừa thẹn vừa giận của Vĩ Bình.

Nha Nha ngoan ngoãn bưng bát đến cho Vương Quốc Tuấn.

"Ba ơi, con đói."

Vương Quốc Tuấn nhận bát cơm từ tay Nha Nha, nói lời cảm ơn, mắt hơi cay, không rõ là vì cảm động hay hổ thẹn.

"Vĩ Bình, chúng ta đi thôi." Vương Quốc Tuấn kéo nhẹ tay áo vợ, một bát cơm lớn thế này đủ cho ba người ăn rồi. Nhưng Vĩ Bình vẫn trừng mắt nhìn Phương Tử Thư đầy căm hận, như muốn xé một miếng thịt từ mặt cô.

"Vĩ Bình..." Vương Quốc Tuấn vội kéo vợ lại: "Nếu không nghĩ cho chúng ta, thì cũng nghĩ cho Nha Nha đi. Hiện giờ ngoài họ ra, không ai kiếm được lương thực cả."

Cuối cùng Vĩ Bình đành phải miễn cưỡng để Vương Quốc Tuấn kéo đi.

Phương Tử Thư biết, đây mới chỉ là khởi đầu, sau này gia đình họ sẽ thường xuyên tìm đến đây.

"Lát nữa anh đi xem còn ai sống sót không, rồi chia lương thực." Tần Xuyên bưng bát, trầm giọng nói.

"Được thôi." Phương Tử Thư không phản đối, cô không tham lam lương thực như người khác vì cô có rất nhiều. Hơn nữa, dù không có không gian, cô nghĩ mình cũng sẽ chia sẻ cho người khác một ít. Dù sao họ cũng không thể chỉ lo cho bản thân tồn tại.

Ai cũng là con người, tuy con người vốn ích kỷ, nhưng trong hoàn cảnh này, càng phải đoàn kết. Người đông sức mạnh lớn, cô tin điều đó.