Chương 81

Mặt cô hơi nóng bừng, cô đã cướp được không ít đồ ở tầng hai.

Mấy chục đồng một cái, có cái cả trăm đồng, toàn là đồ của người giàu. Cô mặc đồ mười mấy đồng đã thấy xa xỉ, giờ cũng muốn xa xỉ một phen.

"Tần Xuyên, đi tắm đi." Phương Tử Thư đóng cửa phòng tắm, nói với Tần Xuyên: "Lát nữa muốn ăn gì? Em đi nấu."

"Tùy ý." Tần Xuyên không quá để ý: "Miễn là không phải mì gói là được." Anh ăn mì gói đến phát ngán rồi.

"Được." Phương Tử Thư đã tính toán trong đầu sẽ nấu món gì. Có nhiều nguyên liệu và thịt như vậy, nấu cơm ăn đi, nếu thừa tối nay làm cơm chiên trứng, đỡ phải chuẩn bị lại.

Cô cho thêm gạo vào nồi, nghĩ bụng đủ cho hai người ăn bữa trưa và bữa tối.

Một đĩa thịt bò ngũ vị hương, một đĩa trứng vịt xào ớt, một đĩa rong biển, một đĩa khoai tây xào - toàn món đơn giản với nguyên liệu có sẵn. Đến khi nấu xong ra bếp mới phát hiện trong nhà nhiều thêm mấy người.

Ba người nhà họ Vương đều ở đó.

Vợ Vương nhìn quần áo Phương Tử Thư và mái tóc sạch sẽ của cô, mặt đầy oán hận.

"Chúng ta không có nước uống, còn người ta sướиɠ thật, có nước tắm rửa."

Vương Quốc Tuấn vội kéo tay áo vợ: "Em nói bậy gì vậy? Tử Thư là dị năng giả hệ thủy, nước là của cô ấy, muốn dùng thế nào cũng được. Chúng ta đã làm phiền người ta nhiều lần rồi, nói chuyện khách sáo một chút."

Nghe nói phải khách sáo, vợ Vương càng chua chát.

"Sao thế, Tử Thư, gọi thân thiết vậy, anh có ý gì à? Tôi nói cho anh biết, anh không có cửa đâu, không thấy người ta có đàn ông rồi sao?"

Câu này khiến Vương Quốc Tuấn đỏ mặt tía tai, Phương Tử Thư sa sầm mặt xuống, còn Tần Xuyên tuy không nói gì nhưng vẻ mặt cứng đờ đáng sợ.

"Đây là nhà tôi, phiền các người ra ngoài, chúng tôi phải ăn cơm, không có thừa để đãi." Phương Tử Thư lạnh lùng đuổi khách. Đã tự tiện vào nhà còn dám chỉ mặt mắng người, thật là không biết xấu hổ đến cực điểm, người sống phải có thể diện chứ.

Vợ Vương định nói thêm gì đó thì bé Nha Nha kéo áo mẹ: "Mẹ ơi, con đói bụng."

Phương Tử Thư thực sự không biết nói gì, lại dùng chiêu này, tưởng là cô sẽ mềm lòng sao?

Cô nhìn về phía Tần Xuyên, thấy anh khoanh tay trước ngực.

"Đồ ăn của chúng tôi không phải cho không, muốn ăn cơm, muốn sống sót, các người có gì để đổi?"

Câu hỏi này khiến Vương Quốc Tuấn không thể trả lời. Anh ta còn có gì để đổi? Hiện giờ làm gì còn thứ gì đáng giá? Bên ngoài toàn quái vật, không biết đau, không sợ chảy máu, không sợ chết. Anh ta đánh không lại, cuối cùng chỉ có nước đem mạng mình cho chúng gặm.