Nhưng, Tần Xuyên nói đúng, để lại một ít đi, người khác cũng cần sống.
Cô cảm thấy câu nói này rất đúng.
Tuy cô có thể mang hết những thứ này đi, nhưng cuối cùng vẫn nương tay, rồi đi một vòng nữa, lại thu thập được không ít những đồ dùng hàng ngày, như kem đánh răng, bàn chải đánh răng, dầu gội đầu, băng vệ sinh và những đồ tiêu hao khác. Thời buổi này, ai còn lấy mấy thứ này nữa đâu, nên cô được hưởng lợi. Trước tận thế, cô vốn không dự trữ được mấy thứ này, thức ăn thì khá nhiều, giờ cũng vừa hay bổ sung thêm cho kho dự trữ.
Ngoài ra, cô còn thu thập được một số thiết bị điện gia dụng như bếp từ, nồi cơm điện. Tuy bên ngoài không dùng được nhưng trong không gian vẫn dùng được.
Cứ ném đồ vào là được, cái kho nhỏ vuông vức đó tự sắp xếp gọn gàng.
Cô và Tần Xuyên đi đi lại lại hai lần, chất đầy ắp xe địa hình.
"Biết lái xe không?" Tần Xuyên hỏi Phương Tử Thư.
Phương Tử Thư gật đầu: "Biết chứ, tuy kỹ thuật không tốt lắm nhưng có thể lái về được," Cô hơi lo lắng, ngoài kia nhiều xác sống như vậy, nhỡ chúng nhảy lên xe thì sao.
Miễn là lái về được là tốt rồi. Tần Xuyên lấy ra một chìa khóa, mở chiếc xe khác đậu bên ngoài.
Xe còn khá mới, rất tốt, chắc cũng không rẻ, trước tận thế chắc phải đáng giá ít nhất ba đến năm trăm triệu.
"Còn xăng đấy, lát nữa em lái chiếc này.”
Phương Tử Thư chạy lại: "Xe của anh à?" Cô nhớ Tần Xuyên không có chiếc xe như thế này.
"Không phải," Tần Xuyên đặt chìa khóa vào tay Phương Tử Thư: "Là của người khác, không biết chủ nhân còn sống hay đã chết, anh thấy chìa khóa trong xe nên tạm để ở đây. Bây giờ những thứ này đều là vô chủ, em lấy được thì là của em. Không nói nhiều nữa, chúng ta lấy thêm ít thức ăn, hy vọng có thể cầm cự đến khi chính phủ đến cứu.”
"Được," Phương Tử Thư xắn tay áo lên, như một dũng sĩ quyết tử.
Nắm chặt chìa khóa trong tay, Phương Tử Thư nghĩ thầm, chưa từng lái xe mấy lần. Đây đúng là cơ hội để luyện gan, dù sao sau này cũng phải lái xe thôi, không tập bây giờ thì sau này sống kiểu gì.
Tần Xuyên lại lấy đồ để vào xe, Phương Tử Thư cũng tiện tay lấy vài thứ. Cô thích lấy đồ dùng hàng ngày và đồ điện, những thứ khác thì không thích lắm vì đã nhiều, nhất là rau củ đóng hộp, ai bảo bây giờ cô có thể trồng rau tươi.
Rất nhanh, hai chiếc xe giờ đều chất đầy đồ.