Chương 7

Kỳ lạ, giống như gần đây tin tức về tận thế so trước kia nhiều hơn rất nhiều, là lời đồn hay là cái gì, cô cũng không nói rõ được.

Mà trong lòng cô lại như bị thứ gì đè nén, rất khó chịu.

Tắt máy tính, cô cũng không muốn làm gì, nằm thẳng trên giường, nhưng lăn qua lộn lại, trước sau đều khó có thể đi vào giấc ngủ, đếm hết mấy trăm con dê, mà đôi mắt vẫn mở to như cũ, không hề buồn ngủ chút nào.

Tận thế, cô nhẹ nhàng nỉ non mấy chữ này, trái tim lại đập lia lịa không theo quy luật, cô đặt tay lên ngực mình.

Là do cô nghĩ nhiều, nhất định là cô nghĩ nhiều.

Cô nhắm mắt lại, mặc cho thời gian một phút một giây trôi qua, cô còn có thể nghe được tiếng chó ngoài khu dân cư đang sủa, sủa một tiếng lại một tiếng. Sao hôm nay nó cứ sủa mãi không dứt thế, điều này càng làm tim cô cảm thấy càng thêm bất an lên.

Lại một lần xoay người, thời tiết rất lạnh, nhưng trán của cô lại rơi đầy mồ hôi lạnh.

“A...”

Bỗng nhiên, cô ngồi dậy, hơi thở có chút bất an dồn dập, cả người giống như mới được vớt ra từ trong nước, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh, quần áo trên người cũng ướt không sai biệt lắm, ngay cả lòng bàn tay, cũng đầy mồ hôi lạnh.

Cô vội vàng mở đèn, ôm chân mình, thỉnh thoảng còn run rẩy.

Không phải cô thấy lạnh, mà là do cô thấy sợ.

Hơi trời lạnh thỉnh thoảng thổi lên người cô, thời tiết tháng tư, không có khả năng sẽ có hơi lạnh, nhưng bên ngoài cửa sổ, thổi vào từng cơn gió lạnh, thực sự không khác gì mùa đông.

Kéo chăn ra, cô mang dép đi vào toilet, xả nước ấm, cũng làm tay chân lạnh lẽo của cô có một ít hơi ấm.

Dòng nước ấm từ trên đầu cô đổ ào xuống dưới, cô lấy tay che mặt, sau đó ngồi bệt xuống đất.

Bả vai gầy mỏng manh nhẹ nhàng run rẩy.

Cô không có khóc, thật sự cô không có khóc, cô chỉ là đang sợ hãi.

Giấc mộng vừa rồi quá chân thật, thật đến nỗi cô như người lạc vào cảnh trong mơ, cô nghe được tiếng mọi người la hét thảm thiết, còn có những người đó như là cương thi, từng ngụm từng ngụm nhai cắn máu thịt những người đó, khắp nơi đều là mùi máu tươi hôi thối.

Máu, thịt, xương cốt vỡ vụn, còn có khắp nơi đều là thi thể, có tay chân còn bị cụt, đó không phải là thế giới con người đang sống, mà là địa ngục, địa ngục thật sư.

Sao cô lại nằm mơ thấy giấc mộng như thế, cô lau mặt, chẳng lẽ do hôm nay cô suy nghĩ về tận thế quá nhiều, cho nên ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ thấy cái đó.