Cô mở TV lên, trong TV căn bản không có tiết mục gì để xem, có một hai tin tức cũng đều là tin tức về tận thế. Vẫn là câu nói đó, dặn dò mọi người đừng nên ra cửa. Hiện tại tỷ lệ virus lây bệnh rất cao, dù cho không bị cắn, cũng có khả năng sẽ biến thành xác sống.
Mà tin tức này vừa được công bố, đã khiến mọi người hoang mang.
Lúc nửa đêm, Phương Tử Thư cảm thấy có hơi khát, định đi đổ nước ly uống. Cô bật đèn lên nhưng đèn lại không sáng. Cô không tin lại bật thử vài lần, vẫn không sáng. Lạ thật, có phải đèn bị đứt bóng hay không, không thể nào, cô mua bóng đèn chất lượng tốt mà, đâu bị đứt bóng dễ vậy.
Chẳng lẽ là, cô vội vàng chạy ra chỗ khác bật đèn.
Đèn vẫn không sáng.
Cô chưa từ bỏ ý định bật thử vài lần, lại đi mở thử đèn khác, vẫn không sáng.
Vậy là mất điện rồi.
Còn sớm hơn so với cô tưởng tượng, vốn dĩ cô cho rằng ít nhất có thể kiên trì thêm mười ngày, không ngờ chỉ trong ba ngày từ sau khi Dương Hi thông báo cho cô, cũng đã cúp điện.
Cúp điện không chỉ là không có ánh sáng từ đèn điện. Còn có di động, TV và máy tính, cũng có nghĩa là, bọn họ sẽ hoàn toàn mất liên hệ với thế giới bên ngoài.
Đúng rồi, còn có nước.
Cô vội mở điện thoại di động lên, dùng ánh sáng từ di động mò vào bếp, vặn vòi nước. May mà còn có nước, nhưng nước rất yếu, giờ lại mất điện, chắc nước cũng không kiên trì không được mấy ngày.
Cô xem thử di động, không còn bao nhiêu điện nữa, buổi tối cô quên sạc pin.
Xem ra chỉ có thể như vậy, cô vào không gian, mở máy phát điện trong không gian lên, máy phát điện dùng xăng. Hiện tại cô không thiếu nhất chính là xăng, trước không nói có thể dùng xăng cho rất nhiều chuyện, ít nhất thì bây giờ cô không sợ di động không có điện. Đúng rồi, cô còn mua đèn sạc dự phòng, chỉ cần sạc điện một lần, có thể sử dụng 100 tiếng đồng hồ, không cần mò mẫm trong bóng tối châm nến.
Cô đặt điện thoại sang một bên sạc pin, bản thân cũng không còn tâm trạng ngủ nữa.
Đêm nay là đêm không ngủ, cô ra không gian, cho máy tính, điện thoại, đèn sạc vừa sạc pin trong không gian xong. Tiếng máy phát điện quá ồn, cô không ngủ được trong không gian, đành về phòng ngủ.
Cô ngủ muộn nhưng ngày hôm sau cô lại dậy rất sớm.
Bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt, đây là thời tiết trong suốt nửa tháng nay, luôn u ám và áp lực, đã lâu rồi họ không nhìn thấy mặt trời.