Chương 54

“Cô chờ chút.” Tần Xuyên lại đi vào trong phòng, anh buông một chiếc thùng xuống, trong thùng dường như có cái gì, còn có rất nhiều.

Phương Tử Thư nhận thùng từ phía dưới, nhìn vào thì giật mình sợ hết hồn.

Trong thùng đều là gạo, còn có một ít rau khô, và thịt được đóng gói chân không.

Vậy mà còn chưa hết đâu, Tần Xuyên lại liên tiếp gửi vài thùng xuống, ngay cả muối đều cho cô.

“Tần Xuyên, bộ anh không sợ tôi lấy hết đồ ăn của anh à, đến lúc đó tôi mà bỏ mặc anh thì anh phải làm sao bây giờ?” Phương Tử Thư cảm thấy mình đã rất vô tư rồi, nhưng mà dường như Tần Xuyên còn vô tư hơn cả cô, anh tin tưởng cô đến vậy sao, tất cả mấy thứ này là toàn bộ gia tài của Tần Xuyên đấy.

“Cô sẽ làm vậy sao?” Tần Xuyên ôm cánh tay đứng ở trên ban công, nhàn nhạt nói.

Phương Tử Thư lắc đầu, “Sẽ không.”

“Vậy thì tôi còn sợ cái gì?” Tần Xuyên khó được khẽ nhếch môi một chút, dường như đang cười, nhưng lại không giống cười.

Cũng phải, Phương Tử Thư nói không lại anh, cũng chỉ có thể xách mấy thứ này trở về, nhưng cuối cùng cô đều vứt hết vào trong không gian, chỉ chừa một ít đặt ở trong phòng bếp.

Hôm nay cô định nấu cháo đậu đỏ, lại chiên thêm một ít bánh quẩy, món ăn dùng dầu chiên có nhiệt lượng cao, cũng đủ no. Tình cảnh hiện tại không cần nhắc tới chuyện ăn đồ dầu mỡ có bị béo phì hay không, dù muốn béo phì cũng phải nhìn xem có nhiều đồ ăn để làm vậy hay không.

Xắn tay áo lên, cô bắt đầu múc mấy lon gạo, nấu cháo rất nhanh, chỉ một lát là xong. Bánh quẩy cũng chiên không ít.

Cô cho cháo đậu đỏ vàog trong hộp cơm, lại cầm ba miếng thịt lợn, nghĩ lượng cơm của đàn ông chắc như vậy là đủ rồi.

Cô đặt mấy thứ này vào trong thùng, sau đó kéo dây thừng một cái.

Chỉ chốc lát sau, Tần Xuyên đi ra.

“Xong rồi à?”

“Đúng vậy.” Phương Tử Thư chỉ thùng, “Không đủ thì nói với tôi một tiếng, tôi làm nhiều nên vẫn còn, bao anh ăn no luôn.”

“Bớt chút đồ ăn đi” Tần Xuyên kéo thùng lên, còn không quên nói, “Dù sao chúng ta cũng không biết những ngày như vậy có thể qua bao lâu, để dành đồ ăn có thể ăn nhiều mấy ngày, chúng ta có thể sống lâu một ngày, cũng có thể chờ Chính phủ cứu viện.”

“Được.” Phương Tử Thư chịu đựng không nói ra chuyện mình có không gian.

Cô đi trở về phòng bếp, còn có vài cái bánh quẩy, cô chỉ cần ăn một cây là đủ rồi, cắn một ngụm bánh quẩy.