Chương 53

“Được, được...” Trương Phương thấy vậy cũng nóng nảy, vội vàng đi kêu ông chồng nhà mình đi hứng nước.

“Lý Tiến Hoa, mau giúp tôi hứng nước...”

Phương Tử Thư lại thông báo mấy nhà, mấy nhà kia đều rất phối hợp, cũng tin lời cô nói.

“Thế nào, thông báo xong rồi à?” Phương Tử Thư dựa vào ban công, hỏi Tần Xuyên.

“Ừh.” Tần Xuyên ôm chặt cánh tay mình.

“Có thể thông báo đều đã thông báo rồi, cả tầng lầu tôi ở chỉ có 2 hộ gia đình, phía trên có một hộ, còn những nơi khác còn không có đi xem, chắc là đều biến thành xác sống rồi.”

Phương Tử Thư cũng tính thử, theo cô biết. Hiện tại còn sống, tính luôn cả cô thì ở tầng này chỉ có bảy hộ gia đình, hai vợ chồng nhà họ Trương, cả nhà ba người họ Vương. Cô và Tần Xuyên đều là độc thân, một người, mà trên lầu bên tay phải Phương Tử Thư chính là ông nội Vương và bà nội Vương, cũng chính là hai người mà Phương Tử Thư đã nhắc nhở bọn họ mua nhiều đồ ăn trích trữ. Nhà bọn họ chắc là vẫn còn đồ ăn, bọn họ chỉ có hai người, ăn tiết kiệm, có thể kiên trì một thời gian rất dài.

Ở bên tay trái Tần Xuyên, là một nhà ba người, con trai chuẩn bị thi vào đại học thì đã xảy ra chuyện như vậy. Hiện tại ai còn có tâm trạng nhắc tới chuyện đi học, giữ được mạng là đủ rồi.

Mà ở bên tay phải Tần Xuyên, là một cặp vợ chồng, đều rất tuổi trẻ, đứa trẻ mới đi học vào buổi sáng, cỡ bao nhiêu tuổi thì Phương Tử Thư không rõ, nhưng cũng không lớn. Hai vợ chồng bị nhốt ở chỗ này đã một tháng, con trai của bọn họ, từ sau ngày đi học, vẫn chưa trở về, sợ là vĩnh viễn cũng không có khả năng trở về được nữa.

Còn mấy gia đình khác, cũng không biết hiện tại như thế nào.

“Tần Xuyên, buổi tối tôi làm thêm một phần cơm cho anh nhé?” Cô suy nghĩ, thương lượng với Tần Xuyên sau này để bọn họ ăn chung cho tiện.

Tần Xuyên im lặng không nói lời nào.

“Thật ra... thì... tôi... tôi sống một mình, không dễ làm phần cơm cho một người, luôn làm dư một ít, làm thêm một phần cho anh, cũng đỡ, đỡ bị lãng phí.” Cô nói lắp một hồi mới nói trọn vẹn được một câu, cô rất sợ Tần Xuyên không muốn, lại suy nghĩ nhiều.

Sau nửa ngày, rốt cuộc Tần Xuyên gật đầu một cái, xem như đồng ý.

“Cô chờ chút.” Tần Xuyên lại đi vào trong phòng, anh buông một chiếc thùng xuống, trong thùng dường như có cái gì, còn có rất nhiều.