Cô nhón chân hỏi Tần Xuyên vừa ăn cơm xong.
“Nói đi.” Tần Xuyên không hỏi làm chuyện gì, vì người phụ nữ này trong lúc lơ đãng đã cứu anh, chỉ cần anh có thể làm được, anh sẽ không từ chối.
“Anh giúp tôi.” Phương Tử Thư chỉ mấy căn nhà hàng xóm, “Nghĩ cách thông báo cho bọn họ, bảo bọn họ cũng trữ một ít nước đi, chúng ta có thể làm cũng chỉ có nhiêu đó mà thôi, đồ ăn cũng gần hết rồi, nếu cả nước cũng không có sẽ rất phiền phức.”
“Được.” Tần Xuyên buông chén xuống, cũng gõ cửa kính một nhà nào đó.
Phương Tử Thư cũng làm giống vậy, cô vươn tay ra, gõ cửa sổ gia đình đã từng mượn đồ ăn của cô.
“Có chuyện gì?” Người phụ nữ kia vừa thấy là Phương Tử Thư, sắc mặt lập tức âm u, “Nhà của chúng tôi không có đồ ăn.”
Phương Tử Thư méo miệng, ai muốn đồ ăn nhà cô chứ hả?
“Tôi muốn nhắc nhở cô, sắp cắt nước, cố gắng trữ nước nhiều một ít đi.” Cô nói chuyện với cô ta cũng không vui vẻ gì.
“Bệnh tâm thần.” Người phụ nữ trực tiếp mắng một câu.
Lại đóng cửa sổ cái rầm.
Phương Tử Thư ngẩng đầu, liền nhìn thấy Tần Xuyên đang nhíu mày nhìn cô ta.
“Không muốn sống, đó là chuyện của cô ta.” Tần Xuyên lại đi thông báo cho những người khác.
Phương Tử Thư hiểu điều anh nói, tự làm bậy không thể sống, cô lại gõ cửa nhà khác.
“Có chuyện gì thế, Tử Thư.” Người phụ nữ xoa xoa hai mắt của mình đi tới, hình như là còn chưa tỉnh ngủ.
“Chị ơi, gần đây chị trữ nước nhiều một ít đi. “Phương Tử Thư cũng không có nói gì nhiều, dù sao cô đã nhắc nhở rồi, có nghe hay không là chuyện của bọn họ, giống như Dương Hi đã đăng bài viết về tận thế trên WeChat. Người tin thì ít, kẻ không tin thì nhiều, nhưng cuối cùng người tin đều cười, kẻ không tin khóc không ra nước mắt.
“Trữ nước nhiều à?” Người phụ nữ đối diện họ Trương lập tức xanh mặt.
“Tử Thư, em nói thật cho chị biết đi, có phải muốn cắt nước hay không?”
Lúc này Phương Tử Thư cười không nổi, cũng khóc không được, “Em cũng không biết, cắt là chuyện sớm hay muộn mà thôi, hôm nay nhận được điện thoại từ nhỏ bạn, nói là muốn cắt nước, tin tức nhà nhỏ bạn luôn luôn nhạy bén, hơn nữa cũng có một ít quan hệ, cho nên nếu cô ấy nói vậy chắc là không có sai.”
“Cho nên, chị Trương, chị nhớ trữ nước nhiều một ít, phòng khi có chuyện xảy ra thì có nước mà dùng.”