Chương 50

“Cho tôi một ít nhé, cảm ơn.” Anh nói xong, lại cảm thấy có chút không ổn, rồi nói thêm, “Nếu không tiện thì thôi.”

Lúc này, đừng nên làm người tốt, thánh mẫu chắc chắn sẽ hại chết mình, anh không muốn ép người khác làm thánh mẫu.

“Không có việc gì.” Phương Tử Thư vén tóc ra phía sau rồi nói, “Tôi chỉ có một mình mà lại làm nhiều đồ ăn, tôi cũng ăn không hết. Anh chờ chút, tôi đi lấy cho anh, chỉ là...” Cô so độ cao, “Làm sao tôi đưa cho anh được đây?”

“Đợi một lát.” Tần Xuyên đi vào trong phòng, chỉ chốc lát sau, anh lại đi ra, trong tay anh cầm một sợi dây thừng, trên dây thừng còn treo một cái thùng nhỏ, “Đặt ở bên trong là được rồi.”

Được nha, đúng là biện pháp hay, Phương Tử Thư cảm thấy rất tiện lợi.

Cô lấy xô ra khỏi dây, trong xô còn có một cái bát.

“Anh đợi chút, tôi đi lấy mì cho anh.”

Cô vào bếp, lấy ra phần mì xào vừa làm, chia hơn nửa cho vào bát.

Bỗng cô chợt nhớ điều gì, cô lại thêm một quả trứng lên trên. Cô cẩn thận bưng bát ra và đặt bát vào xô. Trước khi đi còn kiểm tra xem vòi nước còn nước không.

“Xong rồi đó.”

“Cảm ơn.” Tần Xuyên kéo dây thừng. Chờ đến khi anh bưng chén mì trong tay mới thấy quả trứng vàng ươm, sợi mì mảnh, xào với dầu dầu hạt cải, mùi rất thơm, thậm chí còn có chút đậu phộng trên đó. Chắc là mì vừa làm xong, còn nóng hổi, đã gần một tháng rồi anh chưa ăn được bữa no.

“Đừng khách sáo.” Phương Tử Thư cười tươi, mắt cũng khẽ cong lên. Dù là tận thế rồi, nhưng trên người cô vẫn còn sự sạch sẽ và giữ được nụ cười trước tận thế, dường như mọi chuyện đến với cô đều có thể qua đi.

“Đúng rồi, anh nhớ tích trữ nước nhé.” Cô không yên tâm lại dặn dò thêm một lần, nhất định không thể quên trữ nước.

“Đang trữ nước rồi.” Tần Xuyên bưng bát mì ra ban công rồi ăn từng miếng một.

Anh đã bắt đầu mở nước, trữ nước đầy bồn tắm, thùng, bồn và tất cả các vật dụng có thể chứa nước, đều dùng để trữ nước. Anh hiểu điều Phương Tử Thư đang lo lắng, cũng tin tưởng, việc cúp điện cắt nước chắc chắn sẽ xảy ra, chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

“Cô tên là gì?” Anh hỏi Phương Tử Thư.

“Tôi à?” Phương Tử Thư chỉ chính mình.

“Tôi tên Phương Tử Thư, nhỏ bạn hay gọi tôi là A Thư.”

“Tần Xuyên.” Người đàn ông nói tên mình, mắt đen cũng chăm chú nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn đang tươi cười.

“Không phải cô rất sợ tôi hay sao?”