Cô lướt một hồi đến số Wechat của một người bạn tốt thì thấy một bài viết.
[Tôi có dự cảm tận thế sắp tới rồi, tôi không thể thở nổi, cảm thấy phiền muộn vô cùng, tôi khó có thể chịu đựng nổi...]
Lại xem bình luận phía dưới, dù sao nói cái gì đều có, có mắng cô ấy chưa tỉnh ngủ, có cười, đương nhiên cũng có người nhấn thích.
Cô thuận tay nhấn thích một cái, buông di động xuống. Không biết vì sao, trong lòng có một loại cảm giác nói không nên lời. Dường như có thứ gì chui vào trong lòng cô, rất lạ, rất đáng sợ, làm da đầu cô thấy hơi tê dại.
Thật không có ai biết, từ lúc cô sinh ra, cô hơi khác với người khác, trực giác của cô từ trước đến nay rất nhanh nhạy, cũng chính là giác quan thứ sáu trong truyền thuyết, gần như mỗi một lần đều linh nghiệm. Chỉ là, đã rất lâu, rất lâu rồi cô không có cảm ứng cảm giác này.
Loại trực giác đáng sợ làm da đầu tê dại, sởn tóc gáy.
“Làm sao vậy, A Thư, cậu nghĩ gì mà ngẩn người ra vậy?” Một bàn tay bỗng nhiên vỗ lên vai cô, làm cô hoảng sợ đến nhảy dựng lên, trên trán cũng thấm vài giọt mồ hôi lạnh.
“A Thư, cậu làm sao vậy?” Tô Mộng giơ tay sờ trán Phương Tử Thư, tay sờ trúng mồ hôi trên tay cô, "Cậu phát sốt à?”
Phương Tử Thư trợn tròn đôi mắt, lúc này thân thể mới chậm rãi thả lỏng, chính làrai1 tim trong l*иg ngực, vẫn cứ bùm bùm nhảy không ngừng.
“Tớ không có việc gì.” Phương Tử Thư kéo tay đồng nghiệp Tô Mộng xuống, cô cố lấy lại bình tĩnh bằng cách hít vào thở ra, tới giờ phút này cô vẫn không thể bình tĩnh nổi được.
"Cậu không có việc gì chứ." Tô Mộng vẫn thấy hơi lo lắng, sắc mặt cậu ấy trắng bệt à.
“Không có việc gì, tớ có chuyện gì được chứ?” Phương Tử Thư cầm ly nước trên bàn uống một ngụm, nhưng đôi mắt vẫn nhìn di động, tận thế, tận thế, sao có thể là tận thế?
Cô nhắm mắt lại, thả lỏng hô hấp, tự nói với chính mình không cần sợ hãi.
Tô Mộng kéo ghế dựa ngồi xuống bên cạnh Phương Tử Thư nói, “Tử Thư, tối nay bọn mình định đi ăn lẩu, cậu đi không?”
“Tối nay à ...” Phương Tử Thư suy nghĩ, hôm nay có bận gì không? Ừm, hình như không có.
“Được thôi.” Cô đồng ý.
Buổi tối, tan tầm, đồng nghiệp nam, nữ kết bạn, cùng đi nhà hàng lẩu nổi tiếng.
Hiện tại, thời tiết có hơi lạnh, cho nên tiệm lẩu rất đông người, bọn họ cũng coi như may mắn, mới vừa vào đã có chỗ trống, đúng lúc, đủ chỗ cho mấy người bọn họ ngồi.