Là cô à... Thì ra tôi đã từng cứu cô thoát khỏi tên ⅾê xòm.
Là cô, thì ra cô đang ở dưới lầu nhà tôi.
Là cô, thì ra chúng ta là hàng xóm.
Là cô...
Là cô, là cô...
Chỉ là, không ngờ khi cô nghe câu này lại là ở đây, ở trong một thế giới đã hoàn toàn khác thế giới trước kia.
“Anh...” Giọng Phương Tử Thư ngập ngừng một chút, khi nói chuyện với anh, cô luôn thấy khẩn trương, giống như trước kia ở trong thang máy, cô sẽ nép mình trong góc tường. Cô lại cắn môi đỏ, hỏi, “Anh có trữ nước không?”
“Trữ nước?” Người đàn ông hơi hơi nhíu mày một chút, “Vì sao phải trữ nước?”
“Bởi vì...” Cô nhìn xuống ban công phía dưới, vẫn thấy người đàn ông và người phụ nữ đã biến thành xác sống đi tới đi lui bên dưới, nhưng tin tôi đi. Cô bình tĩnh và nói với giọng điệu nặng nề, “Hệ thống cung nước cùng cung cấp điện của chúng ta có khả năng sẽ tê liệt, cho nên những gì có thể đựng nước thì tốt nhất nên lấy ra trữ nước đi.”
“Khi nào thì cắt nước?” Tần Xuyên chỉ là nhíu mày một chút, dường như cũng không ngoài ý muốn, không phải anh có tính cách bình tĩnh. Chỉ là anh hiểu có một số chuyện một khi tận thế tới thì chuyện gì đều có thể xảy ra, cắt nước, cúp điện, đó là chuyện trong dự kiến, chỉ là những người bình thường như bọn họ đều không muốn tin tưởng thôi.
“Tôi không biết.” Phương Tử Thư dựa vào trên ban công, “Có thể là gần đây, dù sao cũng đã kiên trì gần một tháng rồi, cũng nên tới giới hạn rồi.”
“Cảm ơn.” Tần Xuyên cảm ơn cô thật lòng, anh nghĩ nếu không có lời nhắc nhở lúc đó của cô, anh cũng không thể mua được nhiều đồ ăn về nhà. Dù đã ăn mì ăn liền suốt mấy ngày rồi, vẫn còn hơn đói chết.
“Không có gì.” Phương Tử Thư cảm thấy trong lòng ấm áp, đây cũng là tia sáng duy nhất xuyên vào trái tim cô kể từ khi tận thế.
“Đúng rồi, nhà tôi còn có một ít mì, anh có muốn ăn không?” Cô không xác định hỏi anh.
“Mì à?” Tần Xuyên vừa nghe mì, cảm giác vị giác bị kí©h thí©ɧ, “Không phải mì ăn liền chứ?”
“A...” Phương Tử Thư nở nụ cười, “Không phải, tôi làm mì xào, anh có muốn ăn không? Tôi làm quá nhiều, một mình ăn không hết.”
“Phải không?” Tần Xuyên tựa vào lan can, có thể nhìn thấy người phụ nữ dựa vào lan can bên dưới, gầy gò yếu ớt, đã gặp vài lần, anh còn tưởng mặt mình xấu nên mỗi lần cô ấy gặp mình đều tránh né.