Chương 48

Cô cầm danh thϊếp đi ra ban công, sau đó ngẩng đầu, nhìn ban công trên lầu. Cô có nên mừng vì ban công tầng 5 dài hơn một chút, đủ để nhìn thấy căn hộ lấu trên không?

Chỉ là, có nên gọi điện không đây?

Cô vừa sợ vừa lo lắng, cô luôn giữ tấm danh thϊếp, chỉ không ngờ lại dùng đến vào lúc này.

Nắm chặt danh thϊếp trong tay, cô đang nghĩ gì vậy, giờ là lúc nào rồi mà còn nghĩ những chuyện không đâu. Cô vội lấy điện thoại, không hề do dự gọi số điện thoại trên danh thϊếp, điện thoại bên kia có tiếng đổ chuông. May quá, có thể liên lạc được.

“A lô...” Khi giọng nói trầm ấm vang lên bên kia đầu dây, Phương Tử Thư thở phào nhẹ nhõm.

Là anh, thật đúng là anh rồi.

“Xin chào, tôi...”

Xong rồi, cô cũng không biết giới thiệu mình là ai nữa đây.

“Cô là ai?” Tiếng người đàn ông tiếp tục truyền đến.

“Tôi là...” Phương Tử Thư cắn môi, cô ngẩng đầu, nhìn ban công phía trên.

“Tôi là anh...”

“Hả?” Giọng nam bên đầu dây điện thoại kia không hề mất kiên nhẫn tí nào, vẫn chờ đợi cô trả lời. Có lẽ hiện tại còn có thể nhận điện thoại từ một người nào đó gọi tới, đối với những người sống sót như bọn họ mà nói, đều là chuyện tốt, mặc kệ đối phương có phải người bọn họ quen biết hay không, hoặc chỉ là một người xa lạ nào đó, cũng sẽ có một loại cảm giác thân thiết đi.

Con người không còn là con người như trước, thế giới cũng đã không phải thế giới trước kia.

Người sống cũng sẽ càng ngày càng ít.

Phương Tử Thư nắm chặt di động trong tay, lại nhìn phía dưới ban công đan xen chồng chéo, cô mơ hồ có thể nhìn thấy hình dáng ban công phía dưới, nhưng lại trước nay không nhìn thấy bóng dáng người đàn ông kia. Cô nghĩ, có lẽ anh vẫn luôn trốn trong nhà.

Nửa phút sau, cô mới lên tiếng, “Tôi là người ở dưới lầu nhà anh.”

Điện thoại bên kia trầm mặc vài giây, sau đó Phương Tử Thư nghe được giọng nói như tiếng đàn cello của anh trả lời.

“Cô chờ chút.”

Phương Tử Thư còn không hiểu lời anh nói là có ý gì, cô nhìn lên, thấy người đàn ông đã đi ra ban công.

Có vẻ anh ta sống cũng khá ổn, nhưng sắc mặt không tốt lắm.

Nặng nề, trầm tư, cũng ít khi nói cười.

“Là cô à...”

Tiếng người đàn ông lại truyền ra từ di động.

Đúng vậy, Phương Tử Thư cười khổ một tiếng, anh còn không biết cô tên là gì đi, cô không ngờ tới sẽ có một ngày, anh thật sự sẽ nói với cô một câu, là cô à.