“Làm sao vậy?” Phương Tử Thư ngồi dậy, trong lòng cũng thấy hồi hộp, có dự cảm không tốt.
“Tử Thư, bây giờ, ngay lập tức, lập tức trữ nước đi, mau lên.”
Mồ hôi lạnh trên trán Phương Tử Thư tích từng giọt xuống dưới.
“Nước? Cậu đang nói, sẽ cắt nước sao?”
“Đúng vậy.” Dương Hi nói rất nhanh.” cậu mau trữ nước nhiều một ít, đừng quên đấy, tớ còn muốn thông báo cho những người khác nữa, đừng hỏi nhiều nữa, cứ làm theo lời tớ nói đi.”
“Được, được, tớ biết rồi.” Phương Tử Thư chưa nói xong, bên kia cũng đã tắt máy.
Tắt điện thoại, Phương Tử Thư mới phản ứng kịp, cô cầm di động vội vàng gọi điện thoại cho Tô Mộng. Cô không quá sốt ruột, bởi cô có giếng nước trong không gian, dù sao cũng không thể thiếu nước để uống, nhưng nếu thật sự cúp nước thì sẽ rất phiền phức, sẽ chết rất nhiều người.
“A lô, Mộng Mộng”
“Ừm...” Tô Mộng dường như vẫn đang ngủ, giọng nói nghe có vẻ còn đang ngái ngủ.
“Làm sao vậy, A Thư?”
“Mộng Mộng, hiện tại cậu nghe kỹ những gì tớ nói, lấy tất cả những thứ có thể đựng nước ra hết, toàn bộ đều dùng để chứa đầy nước.”
“Đựng nước, làm gì?” Tô Mộng hình như còn chưa tỉnh ngủ.
“Bảo cậu chứa đầy nước thì mau làm đi, đừng nói nhiều lời vô ích.”
“Được.” Hiện tại Tô Mộng rất nghe lời Phương Tử Thư nói. Bởi vì nếu không có Phương Tử Thư kêu cô mua giùm mấy thứ kia, cô đã sớm chết đói, cho nên Phương Tử Thư nói cái gì cô đều nghe, cô tuyệt đối sẽ không hoài nghi chút nào.
Phương Tử Thư cúp máy, cô cũng phải hứng đầy nước trong nhà mới được.
Cô lấy tất cả đồ có thể đựng nước trong nhà ra dùng để đựng nước, ngay cả mấy chai nhựa cô cũng đều lấy ra đựng đầy nước.
Tuy rằng, cô không sợ cắt nước, nhưng mà trữ nước thì luôn có ích.
Chờ đến khi làm xong, đã gần 12 giờ tối.
Nhưng mà, cô lại không hề thấy buồn ngủ một chút nào, tương lai càng ngày càng mê mang, sống sót như vậy, thật sự rất mệt.
Đúng rồi, đột nhiên cô nhớ ra cái gì, vội vàng lục tung ngăn tủ tìm kiếm thứ gì đó, ở đâu, đâu mất rồi, cô để nó ở đâu.
Cô gần như lục tung cả nhà mình lên, mới tìm thấy một tấm danh thϊếp trong ngăn tủ nào đó.
Tên anh là, Tần Xuyên, phía dưới còn có số di động của anh.
Cái này chắc là của anh đi.
Tấm danh thϊếp này cô mới nhặt được cách đây không lâu. Khi đó anh lấy đồ thì rơi xuống đất, cô định trả lại mà không biết phải bắt chuyện với anh như thế nào, cô cũng không biết anh tên là gì, nhưng mơ hồ lại biết, anh họ Tần.