Người phụ nữ vừa thấy mấy thứ này, đôi mắt đều sáng lên.
Cô ta ôm túi gạo, liên tục cảm ơn, rồi đóng lưới lại, chắc là về nấu cơm.
Phương Tử Thư thở dài, cuộc sống sau này sẽ ngày càng khó khăn.
Cô không sợ, cô tích trữ đồ ăn đã đủ rồi, nhưng mà những người khác thì sao.
Cô sẽ không nói bí mật của mình cho người khác, nói cho người khác biết chỗ cô có đồ ăn không hết. Nếu thật sự làm như vậy, cô có thể tưởng tượng ra được hình ảnh cô bị những người này ăn tươi nuốt sống.
Hiện tại cô lại thấy hơi hối hận, tự nhiên hồi nãy cho hàng xóm một túi gạo còn cho thêm túi bột mì làm gì, không phải rõ ràng nói cho người khác, cô có nhiều đồ ăn sao?
Cô ôm gối ôm ngồi xuống trên sô pha, tự nhủ với mình, về sau sẽ không làm vậy nữa.
20 ngày sau Tận thế.
Phương Tử Thư đi đến bên cạnh máy tính, mở máy tính lên, xem gần đây có tin tức mới gì không. Nhưng mà cô tìm nửa ngày, mới xác định một chuyện.
Không có internet.
Cô giật mình, vội lấy điện thoại ra xem, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, may mà di động vẫn còn tín hiệu.
Mở dữ liệu di động, cô thở phào, còn lên mạng được, trước tận thế cô mới mua sim 4G, giờ cũng có tác dụng.
Vào ngày thứ hai mươi của tận thế, mạng internet bị ngắt.
Thời gian lại qua năm ngày, bầu trời bên ngoài vẫn xám xịt như cũ, gần như một tháng nay, mặt trời chưa từng ló rạng. Phương Tử Thư rất lo lắng, nếu về sau không có mặt trời, thì làm sao thực vật sinh trưởng, có lẽ tận thế còn nghiêm trọng hơn so với cô tưởng tượng.
Không có mạng, cô chỉ có thể tập luyện tinh thần lực. Giờ cô đã có thể dùng tinh thần lực để thu hoạch rau rồi, thực ra đó cũng chỉ là ý tưởng đột phát, không ngờ lại thành công thật.
Mà càng cần mẫn thu hoạch, tinh thần lực của cô cũng càng ngày càng mạnh, thậm chí cô cảm thấy mình có thể thương lượng với ba con quái vật đang lởn vởn trước cửa nhà cô, bảo bọn họ đừng đi tới đi lui trước nhà cô nữa. Kết quả là, ba con quái vật lại thật sự nghe lời, không có tới nhà cô nữa mà đi sang nhà khác.
Đây là ngày thứ hai mươi lăm của tận thế.
Thời tiết vẫn âm u như cũ.
Có tiếng chuông điện thoại vang lên, cô lấy điện thoại qua xem thử, thì ra là Dương Hi gọi tới.
“Tử Thư, Tử Thư...” Giọng của Dương Hi có vẻ rất nôn nóng truyền qua loa điện thoại.