Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tận Thế Tử Thư

Chương 45

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cô dọn tới đây chưa được bao lâu, ngày thường thời gian ở nhà cũng ít, tuy rằng mỗi ngày đều về nhà, nhưng trên cơ bản trở về đều trốn trong nhà, cùng không lân la bà tám gì với mấy bà hàng xóm, thật sự thì cô cũng không biết hàng xóm kế bên nhà mình là ai.

"Em gái ơi..." lại có tiếng gọi cô.

Phương Tử Thư đi tới ban công, có thể nhìn thấy mọi thứ dưới ban công và những xác sống vẫn đang di chuyển.

Da đầu cô rùng mình, vội thu tầm mắt lại, cô vẫn sợ những thứ đó.

"Em gái ơi," người phụ nữ nhà bên cạnh mặc đồ sạch sẽ, chỉ là sắc mặt hơi kém, từ góc nhìn của Phương Tử Thư thấy khá rõ.

Tòa nhà này thiết kế cũng hơi kỳ lạ, ban công là kiểu chéo nhau, nên cô dễ dàng nhìn thấy hàng xóm bên trái và bên phải, kể cả người đàn ông ở tầng trên.

"Có chuyện gì vậy?" cô hỏi với giọng rất xa lạ, tuy giọng hơi lịch sự nhưng cũng hơi xa cách, không thân quen mà gọi thế cũng hơi kỳ, họ không thân thiết.

"Em gái à, xin lỗi," người phụ nữ nói năng rất lịch sự, quần áo có vẻ đắt tiền, có thể nhìn ra trước tận thế cô ta là một người giàu có, ít nhất cuộc sống không thiếu thốn.

“Em gái, nhà em còn dư thừa thức ăn nào hay không, có thể cho chị mượn một ít hay không? Bé trong nhà nó đói quá rồi.” người phụ nữ dường như là sợ Phương Tử Thư không tin, bế lên một bé gái mới ba tuổi, bé gái mới vừa khóc xong, nước mắt còn đang vươn trên mặt, khuôn mặt nhỏ cũng ửng đỏ do vừa khóc, bộ dáng nhìn thật đáng thương,

“Hai vợ chồng chị rất ít khi về nhà, cho nên tủ lạnh trong nhà cũng không có nhiều đồ ăn lắm. Hiện giờ xảy ra chuyện này, đối với chúng tôi mà nói, đều là tai họa ngập đầu. Trong nhà cũng đã hết đồ ăn, chị cũng biết hiện tại mọi người đều không dễ dàng. Nhưng chị xin em đấy, có thể giúp chị được không, dù chị không ăn, đứa nhỏ cũng phải ăn a.”

Phương Tử Thư biết hiện tại mình không nên thương hại người khác, nhưng mà, cô có thể nhẫn tâm đối với người lớn, lại không thể nhẫn tâm đối với con nít được, đặc biệt là bé gái đang mở đôi mắt đen to tròn nhìn cô, dường như cô không cho chính là phạm tội vậy.

“Chị chờ chút.” Phương Tử Thư trở về phòng khách, tất cả mọi thứ cô đều để trong không gian, trong nhà không để gì nhiều. Cô lấy ra một túi gạo, một túi nhỏ bột mì, cuối cùng lại bỏ thêm một túi sữa bột, chỉ cần bọn họ ăn tiết kiệm, chắc là có thể chịu đựng thêm một chút thời gian, nói không chừng rất nhanh thôi, đội cứu viện của Chính phủ sẽ đến.
« Chương TrướcChương Tiếp »