Lần này phải chờ bao lâu, không ai biết.
Nhưng họ ngoài chờ đợi ra thật sự không thể làm gì khác, họ chỉ có thể tin tưởng, tin vào chính phủ, tin vào đất nước của mình, cũng tin rằng nhân loại sẽ không dễ dàng bị diệt vong. Nhưng quá trình chờ đợi này quá dài, dài đến mức không biết có điểm kết thúc hay không, Phương Tử Thư không biết, cô chỉ có thể giống như mọi người, cứ thế chờ đợi mãi.
Đây là ngày đầu tiên sau khi tận thế đến.
Trên tivi, máy tính, điện thoại, tất cả thông tin đều nhắc tới tận thế, có thể nghe thấy tiếng khóc than và la hét đau đớn ở khắp nơi. Trên phố, có thể thấy những xác sống đang đi tìm kiếm thức ăn ngon cho mình, chờ ăn no nê rồi chúng lại lảo đảo bước đi, không biết sẽ đi đâu.
Ai may mắn thì vẫn còn sống, ai không may thì đã biến thành xác sống hoặc chỉ còn lại một đống xương khô.
Phương Tử Thư ra khỏi bếp, nấu một bát mì, cho vào một quả trứng, cô mang bát ra, ngồi trước bàn, bật tivi lên. Giờ mọi người đã tin rằng tận thế thật sự đến rồi, tivi liên tục phát những lời an ủi dân chúng.
Quân đội cũng đang gấp rút tiến về vùng thảm họa, những vũ khí hạng nặng mà trước đây không bao giờ xuất hiện cũng không còn giấu giếm nữa. Cả đất nước đều đang rối loạn, xã hội hỗn loạn, thế giới cũng điên cuồng, xác sống ngày càng nhiều, như một loại virus lây lan từng vùng. Chúng nhanh chóng gia tăng quân số cho mình, thậm chí quân đội cũng khó tránh khỏi việc binh sĩ, đồng đội của mình cuối cùng biến thành những quái vật người không ra người ma không ra ma.
Hôm nay là ngày thứ năm của tận thế.
Phương Tử Thư tắt tivi, mở lại máy tính, cả mạng internet dường như sắp sụp đổ, khắp nơi là các bài đăng cầu cứu, có người tuyệt vọng, có người oán trách, cũng có người hy vọng, nhưng dù thế nào thì hiện giờ đây là thứ duy nhất cô có thể dùng để gϊếŧ thời gian, nếu không có những thứ này, có lẽ cô sẽ phát điên.
Cộp cộp, cô dường như nghe thấy tiếng động trên ban công.
Tim cô giật thót, cảm giác đầu tiên của cô là, chẳng lẽ xác sống trèo lên từ bên dưới ư?
Thế thì phải làm sao, cô cầm cây lau nhà để trên ghế sofa, siết chặt tay.
Rồi lại có vài tiếng đập cửa.
"Cô gì ơi, cô có ở nhà không? Tôi là hàng xóm nhà bên cạnh đây."
Hàng xóm nhà bên cạnh, Phương Tử Thư cầm cây lau nhà cẩn thận đi lại, cô nhớ mình không có mối quan hệ tốt với hàng xóm.