Chương 41

Kết thúc cuộc gọi với Dương Hi, cô lại gọi điện thoại cho Tô Mộng.

“Ôi trời, A Thư, cậu không sao chứ?” Tô Mộng hốt hoảng gần như muốn nhảy dựng lên.

“Thật là cậu à, cậu có khỏe không?”

“Ừm, tớ không có việc gì, khá tốt.” Phương Tử Thư ôm gối ngồi xuống, cô nhận ra mình còn có thể vừa gọi điện thoại, vừa chú ý ba con quái vật đang làm cái gì trên hành lang. Bọn chúng vẫn lúc ẩn lúc hiện như cũ, tuy không có mắt, nhưng động tác di chuyển của bọn chúng lại không ngừng.

“Làm sao bây giờ, A Thư, tận thế, thật sự có tận thế rồi.” Tô Mộng ở đầu dây bên kia đã khóc nức nở, dường như như sụp đổ hoàn toàn, “A Thư, cậu thiệt đúng là miệng quạ đen mà, cậu nói tận thế tới, mà giờ đã tới thiệt luôn rồi. Hiện giờ chúng ta phải làm sao đây?” Nói xong, cô ấy đã khóc không thành tiếng, chắc cũng đã bị đám quái vật hù sợ.

Đừng nói là cô ấy, ngay cả Phương Tử Thư đã chuẩn bị tâm lý suốt mấy tháng qua cũng không có cách nào bình tĩnh nổi. Cô úp mặt vào gối ôm, cảm nhận hơi ấm bên trong, giọng cô vừa nặng nề vừa nghiêm túc thông qua di động truyền tới lỗ tai Tô Mộng.

“Mộng Mộng, mặc kệ có phải tận thế thật hay không, chúng ta cũng chỉ có một mục đích.”

“Là cái gì?”

Phương Tử Thư nhấp môi đỏ, tay cũng dùng lực bóp chặt gối ôm, “Cố gắng sống sót.”

Giọng Tô Mộng vẫn còn đang run, nhưng mà cũng đỡ hoảng sợ và bối rối hơn so với vừa rồi.

“Vậy còn...” Bên kia Tô Mộng hít mũi, “Đồ cậu để ở đây thì sao?”

“Cậu ăn đi.” Phương Tử Thư ngước mắt lên nhìn, vứt gối ôm sang sofa bên cạnh, thở dài, “Ngoài cửa nhà tớ có ba con quái vật, tớ ra ngoài không được.”

“Vậy còn cậu thì sao?” Tô Mộng lại hít mũi, cô ấy quay đầu lại, nhìn thoáng qua một đống đồ đang đặt trong phòng khách, tất cả đều là đồ ăn và nước uống, đủ để cô ấy ăn một thời gian dài.

“Nhà tớ vẫn còn, cậu không cần lo lắng cho tớ.” Phương Tử Thư nói rồi vươn tay, trên tay xuất hiện một bình sữa bò. Từ buổi sáng đến giờ cô không có ăn cơm, uống một bình sữa cho đỡ đói đi. Tuy cô thấy hơi đói bụng, nhưng mà lại ăn không vô.

“Vậy được rồi, cảm ơn cậu, A Thư, thật sự rất cảm ơn cậu, cậu có biết không, nếu không phải cậu nhờ tớ mua mấy thứ này, có lẽ tớ sẽ phải chết đói...” Tô Mộng cúp máy, ôm một thùng mì ăn liền, nước mắt tuôn trào.