Họ là hàng xóm mới chuyển tới đây chưa được bao lâu, tên gọi là gì thì cô cũng không biết. Bọn họ không thường xuyên nói chuyện với người khác. Còn Phương Tử Thư ngoại trừ đi làm, thời gian cô trốn trong nhà cũng không tính quá nhiều. Dù có khi cô ở nhà, cô cũng sẽ không la cà bên ngoài.
Cho nên, cô thật sự chỉ gặp qua gia đình họ vài lần, chuyện khác cô cũng không biết,
Bọn họ đang bao vây hành lang, có thể là muốn đi ra ngoài nhưng chưa kịp vào thang máy cũng chưa kịp đi xuống, cũng đã thành ra như vậy.
Phương Tử Thư đè tay lên ngực, có một loại cảm giác mất sức khó tả, đang bao phủ toàn thân cô.
Cô vội vàng lấy ra di động, cũng may là di động vẫn có tín hiệu. Cô phát hiện di động có mấy cuộc gọi nhỡ, một cuộc là Dương Hi, một cuộc là Tô Mộng. Đại khái hơn nửa giờ trước gọi tới, nửa giờ trước, dường như cô vẫn còn đang hôn mê, cho nên không có nghe điện thoại được.
Đầu tiên cô gọi điện thoại cho Dương Hi.
Ngay khi điện thoại được kết nối, Phương Tử Thư nghe thấy tiếng Dương Hi thở dài nhẹ nhõm.
“Cám ơn trời đất, cuối cùng cậu cũng chịu nghe điện thoại. Sao rồi, không có việc gì chứ?”
“Ừ, không sao.” Tiếng Phương Tử Thư rầu rĩ, cô dùng tinh thần lực nhìn ra ngoài, vẫn nhìn thấy ba người kia đang đi tới đi lui trên hành lang.
Dương Hi than một tiếng, “Y hệt như những gì tổ tiên tớ viết trong sách, cậu đừng chạy lung tung nha. Tốt nhất là trốn trong nhà đi, những người đó đã biến thành quái vật, bọn chúng rất đáng sợ. Tuy bọn chúng nhìn không thấy, nhưng lại là có thể ngửi thấy hơi thở của người sống, chỉ cần bọn chúng theo dõi cậu, dù làm cách nào cũng không thoát khỏi bọn chúng được đâu, cậu nhớ chú ý không được để bọn chúng cắn nha. Sau khi bị cắn, chính cậu cũng sẽ biến thành quái vật.”
“Cậu nhớ cẩn thận đó.” Cuối cùng Dương Hi không yên tâm lại dặn dò thêm một câu, “Chỗ tớ nếu có bất cứ tình huống gì, tớ sẽ gọi điện thoại thông báo cho cậu biết.” Giọng cô ấy nhỏ dần, như đang lo lắng điều gì?
“Cảm ơn cậu.” Trong lòng Phương Tử Thư thấy rất cảm động, vào lúc này mà cậu ấy còn có thể nhớ tới nhỏ bạn là cô, đã tận tình tận nghĩa lắm rồi. Cô rất cảm kích cậu ấy, mặc kệ về sau cậu ấy có thật sự thông báo cho cô biết tin tức gì hay không, hoặc là cậu ấy có thể giúp cô hay không, cô sẽ chỉ nhớ kỹ tấm lòng của cậu ấy vào lúc này.