Chương 39

Lại có một cơn đau dữ dội ùa tới, trên trán cô đã chảy đầy mồ hôi.

Cô nghe được trong tai mình có tiếng vang mỏng manh, giống như âm thanh của dòng điện. Sau đó, cô không còn biết gì nữa. Trong nháy mắt trước khi mất đi ý thức, cô bỗng thấy hơi chua xót, chuẩn bị lâu như vậy, vẫn uổng công vô ích. Nếu cô biết sớm kết cục sẽ như vậy, còn không bằng cầm đống tiền đó ăn nhậu chơi bời qua mấy tháng, cũng không uổng phí sống hết một đời.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Phương Tử Thư nắm ngón tay mình, đột nhiên cô giật mình mở to hai mắt, thấy vẫn là ban công nhà mình, bầu trời bên ngoài vẫn xám xịt như cũ, xung quanh rất yên tĩnh.

Cô ngồi dậy, vỗ đầu mình, hình như hết đau đầu rồi, không còn cảm giác gì nữa.

Chờ chút, bên ngoài hình như có người nào đó đang lảng vảng trước cửa nhà cô. Không đúng, không phải là người, mà là xác chết biết đi, bởi vì cô không cảm nhận được hơi thở con người trên người nó. Dường như nó đang đánh hơi thứ gì, là mùi người hay gì đó, khi nó đặt tay định tông cửa nhà cô, Phương Tử Thư bỗng giật mình sợ hãi.

“Không được vào!” Cô sốt ruột hét lên một tiếng.

Gần như ngay trong nháy mắt, xác chết biết đi kia dời bàn tay đang định xô cửa nhà cô ra, thay đổi phương hướng đi tìm một nhà khác.

Phương Tử Thư lau mồ hôi lạnh trên đầu, trái tim cũng đập thình thịch thình thịch.

Đúng là lạ thật, cô vỗ nhẹ trán mình. Rõ ràng cô đang ở ban công, sao có thể biết được chuyện bên ngoài. Cô không tin lại thử cảm giác đó thêm một lần, và cô kinh ngạc phát hiện ra, cô có thể nhìn thấy được mọi thứ ở khoảng cách rất xa, thậm chí cũng có thể nhìn thấy những xác chết biết đi đó, tựa như cô đang đứng trước mặt bọn họ, trong não cô như có một đường dây liên tiếp từ não bộ tỏa ra xung quanh mình, nhìn thấy mọi vật xung quanh mà không cần ra ngoài. Đây chắc là dị năng tinh thần lực.

Cô thoáng thở dài nhẹ nhõm, nhưng bên cửa lại có tiếng bước chân, rất chậm, có quy luật lại cũng có chút loạn.

Là bọn họ, đám xác chết biết đi.

Phương Tử Thư nhắm mắt lại, hoàn toàn có thể cảm giác được bọn họ hiện tại đang làm cái gì. Bọn họ đang lang thang ở cửa cầu thang, từ đầu này đi tới đầu kia, lại quay về cửa cầu thang thoát hiểm, có ba con xác chết biết đi đang ở bên ngoài, là người một nhà, đều là người cô quen biết.