Kéo cửa sổ ra, thời tiết ngày hôm nay đầy sương mù mênh mông, có chút khác lạ. Điều lạ nhất chính là xung quanh quá yên tĩnh.
Tuy rằng khu dân cư nhà cô không nằm trong khu náo nhiệt, nhưng mà vào buổi tối cũng không xem như yên tĩnh, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng động cơ xe. Vậy mà hiện tại trời đã tờ mờ sáng, dựa theo thói quen ngày thường, hiện tại đã có rất nhiều người đi làm, cũng sẽ có tiếng những người khác nói chuyện lớn tiếng, còn có tiếng người bán hàng rong thét to rao hàng. Chỉ là hiện tại, đột nhiên xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi trên mặt đất.
Phương Tử Thư chạy ra ban công, nhìn xuống phía dưới, xe nằm rãi rác khắp dọc đường. Bên ngoài không có ai hết, có mấy hộ gia đình vẫn có đèn sáng lên, nhưng không biết bên trong đang làm cái gì.
“Á...”
“Cứu mạng!!”
“Cứu tôi với...”
Đột nhiên một tiếng thét chói tai truyền đến, Phương Tử Thư cảm giác màng tai mình cũng bị chấn động, tim như bị thắt lại.
Cô mở to mắt, nhìn xuống dưới lầu thì thấy một người phụ nữ đang chạy như điên, mà phía sau cô có một người đan ông lắc lư đi tới như người bị say rượu. Người đàn ông ngước mặt lên, nửa bên mặt bị gặm mất một cục thịt làm cả gương mặt máu thịt nát bét, hàm răng lạnh lẽo đang há to ra, trên đó còn đang treo một ít thịt vụn. Đột nhiên người đàn ông nhìn về phía Phương Tử Thư, hàm răng lạnh lẽo cũng nhai nhóp nhép theo, yết hầu cũng lên xuống và ực một tiếng, như đang nuốt nước miếng.
Phương Tử Thư che đầu mình lại, ngồi xổm trên ban công cũng không dám nhìn xuống dưới nữa.
Tận thế, tận thế tới thật rồi.
Tiếng kêu la thảm thiết của người phụ nữ đó càng lúc càng lớn, chậm rãi cũng dần dần mơ hồ. Phương Tử Thư nghĩ, cô ấy nhất định chết rất thảm, cũng rất đau, cô ấy đã bị con quái vật đó cắn chết.
Từng mảnh da trên người cô ấy bị xé ra, có thịt, có máu, cuối cùng là xương.
Đột nhiên đùng một tiếng, giống như trong đầu cô có thứ gì vừa nổ tung. Phương Tử Thư cảm thấy đầu mình đau đớn vô cùng, đau đến nỗi cô thu mình lại, ngay cả môi cũng cắn bị thương. Cô đã quen nhẫn nại, đã quen dù đau cũng không kêu ra tiếng, đã quen chịu đựng đau đớn một mình.
Đau quá, đau quá...
Cô nắm chặt quần áo trên người mình, mồ hôi ướt đẫm quần áo trên người cô, sau đó cô ngã xuống mặt đất, chỉ có tiếng hít thở, không ngừng thở ra từ trong lỗ mũi cô.