Chương 37

Thật ra thì mọi người không biết gì về ngày tận thế cũng không phải là điều xấu.

Đừng giống như cô, mỗi một ngày trôi qua đều phải sống trong dằn vặt, nghĩ lại cũng khá là đau khổ.

Mở máy tính, cô ngồi trước màn hình, nick “Hương Yên” trên diễn đàn lại có bài đăng mới, nói về tuyệt vọng và bất lực trước thế giới.

[Ngày mai là tận thế, loài người sẽ không còn bình đẳng, không còn hòa bình, đây sẽ là một thế giới méo mó như thế nào.]

Phía dưới còn có bình luận.

[Loài người vốn dĩ đã không bình đẳng.]

[Nếu ngày mai không phải tận thế thì mày ăn bàn phím nha.]

[Đồ tâm thần.]

[Có bệnh.]

[Đồ điên.]

Phía sau còn nhiều bình luận chửi bới hơn cả những bình luận khác.

Giờ đây Nick "Hương Yên" nhận rất nhiều chỉ trích, nhưng sau ngày mai, có thể anh ta sẽ trở thành một sự tồn tại thần thánh, Phương Tử Thư đặt tay lên bàn phím, muốn gõ vài chữ nhưng cuối cùng chẳng gõ được gì.

Càng về đêm cô càng sợ, cô cảm thấy rùng mình, da đầu tê dại.

Ngày 28 tháng 7, vừa qua 12 giờ, cô chạy ngay vào trong không gian, hiện tại cũng chỉ có nơi này mới có thể làm cô có cảm giác an toàn một ít.

Cô ôm chặt chăn vào lòng, cầm di động lướt xem tin tức.

Không gian không có điện, nên cô chỉ dùng pin điện thoại, may mà pin điện thoại "quả táo" khá tốt, cô đã tải trước vài nghìn cuốn tiểu thuyết vào đó, đủ để đọc từ từ. Lúc thì ngồi dậy, lúc thì đứng, lúc lại nằm, cứ thế xoay người suốt đêm, không biết lúc nào đã ngủ thϊếp đi. Khi cô tỉnh dậy vẫn ở trong không gian, cô ngẩn ngơ nhìn trần nhà, ánh sáng xuyên qua cửa sổ vẫn còn mang theo hương tre.

Nghe tiếng gà ò ó o ngoài kia, như báo hiệu trời sáng rồi.

Chỉ là, trời thật sự đã sáng chưa?

Trong không gian không có ngày và đêm, cô ngồi dậy, cô không xác định bây giờ mình ra ngoài được chưa.

Cô muốn biết bây giờ thế giới đã biến thành như thế nào, có còn là thế giới bình thường, người đi làm thì đi làm, người mở cửa hàng thì mở cửa hàng, người ngủ nướng thì vẫn ngủ nướng, hay mọi thứ đã thay đổi, xã hội đáng sợ ăn thịt người đã đến.

Trằn trọc một hồi, cô vẫn bước ra khỏi không gian. Dù cô có trốn tránh thế nào cũng vô ích, cô không thể sống cả đời trong không gian. Đúng vậy, dù trong không gian có mọi thứ, cô sẽ không chết đói hay chết khát. Nhưng nếu phải sống một mình cả đời trong không gian, cô nghĩ mình sẽ phát điên.