Chương 36

Dương Hi lại im lặng, Phương Tử Thư cũng không hỏi thêm, hai người đều im lặng hồi lâu.

Cúp điện thoại, cô gọi điện cho Tô Mộng.

Tô Mộng thấy là Phương Tử Thư gọi, lấy cớ đi vệ sinh chạy vào nhà vệ sinh.

“Phương Tử, sao cậu lại trốn việc nữa rồi? Ông sếp sắp phát điên cắn người rồi đấy, đừng liều nữa.”

Phương Tử Thư dựa vào tường, ánh nắng dịu nhẹ chiếu rọi lên mặt cô, người khác đều tìm chỗ râm mát, còn cô thì không.

Cô muốn cười nhưng không cười được, muốn khóc cũng không có khóc được. Sao cô lại xui xẻo đến vậy, tuổi trẻ tươi đẹp lại gặp chuyện thế này, cô không biết sống trong thế giới đó, với những người quen hưởng thụ một thế giới hòa bình như họ, có phải sống trong đau khổ hay không.

Nhưng cuối cùng, cô chỉ có thể nói với bản thân rằng, dù thế giới đó ra sao, họ chỉ có một việc phải làm, đó là phải sống.

“Mộng Mộng, hôm nay tớ có việc, không đi làm đâu.” cô thở dài, cố gắng làm được nhiều nhất có thể.

“Vậy thì cậu nhớ cẩn thận nhé.” Tô Mộng không nhắc đến ông sếp đang nổi điên nữa, sợ Phương Tử Thư lo đến nỗi mất ngủ.

“Đúng rồi, Mộng Mộng, giúp tớ mua thêm vài thứ ở siêu thị đi, ngày mai tớ đến nhà cậu lấy.”

“Cái gì?” Tô Mộng nhăn mặt, “Phương Tử Thư, cậu đã bảo tớ mua nhiều thứ rồi đấy, mấy món cũ cậu chưa lấy xong lại bắt tớ mua thêm, phòng nhỏ của tớ gần đầy rồi, chẳng còn chỗ để đứng nữa.”

“Ngày mai tớ sẽ ghé lấy.” Phương Tử Thư đưa tay lên che mắt, ánh sáng nhẹ nhàng chiếu vào, không chói mắt, chỉ thấy ấm áp nhưng cô lại cảm thấy lòng mình lạnh lẽo, lạnh đến thấu xương, như gió thu thổi, sắp tới mùa đông rồi.

Tô Mộng, tớ thật sự hy vọng ngày mai tớ có thể đến nhà cậu lấy, thật đấy.

Cô dặn dò Tô Mộng kỹ lưỡng, nhất định phải mua những thứ mà cô đã dặn, mì ăn liền, nước tinh khiết và bánh quy, sau khi nghe Tô Mộng đảm bảo mới yên tâm.

Việc liên quan đến không gian cô vẫn chưa cho ai biết.

Đây không phải chuyện nhỏ, cô không muốn bị người khác bắt làm vật thí nghiệm.

Cô biết người bình thường như cô mà ôm một món báu vật như không gian, nếu để bất cứ ai biết cô nhất định sẽ bị họ xé xác.

Đến lúc hoàng hôn, cô đành phải về nhà. Hôm nay cô ăn khá nhiều món ngon, uống nhiều đồ uống ngon, có ly 20 nghìn, có ly 10 nghìn, đây có lẽ là lần xa xỉ cuối cùng trước ngày tận thế.