Chương 35

Đúng là phiền thật, thật sự rất phiền.

Cô đứng trước cửa sổ, liên tục dùng ngón tay vẽ gì đó trên kính, lúc thì hình vuông, lúc thì hình tròn, lúc thì hình đa giác, rồi có thể là hình dạng mà chính cô cũng không biết, cuối cùng cô áp sát mặt vào cửa sổ, che đi những hình vẽ bừa bãi của mình.

Thật ra điều đó chẳng có ý nghĩa gì, không chút ý nghĩa nào cả, chỉ là tiếng than thở vô cớ của một người phụ nữ cô độc đang rất hoang mang về tương lai.

Mặc kệ ngày mai mặt ông sếp có màu đen hay màu xám, cô vẫn quyết định không đi làm. Cô xách túi đi ra ngoài dạo. Chỉ vì cô muốn nhìn kỹ thế giới này thêm một lần, nhìn thật kĩ và ghi tạc vào trong ký ức về một thế giới yên bình. Thời gian càng gần tới ngày 28 tháng 7, lòng cô càng bất an, đó là một linh cảm, đúng vậy, một linh cảm rất đáng sợ về cái chết.

Lấy điện thoại ra, cô chụp rất nhiều ảnh trên đường, có lẽ không lâu nữa, cô chỉ có thể nhớ lại thời kỳ hòa bình ấy qua những bức ảnh này, bầu trời trong xanh, ánh nắng rực rỡ, sự tươi sáng và nhiều điều đẹp đẽ khác.

Lắc điện thoại trong tay, cô cảm thấy mình nên mua một chiếc điện thoại tốt hơn, ít nhất chụp ảnh sẽ đẹp hơn, còn pin dự phòng thì thôi. Cô có nhiều xăng, có xe thì có thể sạc pin điện thoại, không được thì mua thêm cái máy phát điện cũng có điện để xài.

Cô chạy vào trung tâm thương mại, quyết tâm mua một chiếc điện thoại mà trước đây cô chưa từng nghĩ đến.

Cô mua một chiếc điện thoại hiệu "quả táo" khá đắt, dù bây giờ mua vẫn khá xót của, nhưng cầm trên tay thật sự rất thích, cảm giác cầm rất tốt, đắt thì đắt thật nhưng đi kèm với trải nghiệm của nó, cô cảm thấy dù có đắt cũng đáng giá.

Cô dùng điện thoại mới chụp ảnh, từ người đi bộ, đến các tòa nhà xung quanh, rồi bầu trời xanh mây trắng, tất cả đều được lưu trong điện thoại.

Cô lấy điện thoại gọi điện cho Dương Hi.

“Ngày mai chúng ta làm gì?” Cô vẫn sợ, vẫn không hiểu, vẫn lo lắng, có lẽ chỉ có Dương Hi mới giúp cô giải tỏa phần nào áp lực này.

“Chờ đợi...” Dương Hi ở đầu dây bên kia im lặng nửa ngày, rồi trả lời bằng giọng dường như còn nặng nề hơn Phương Tử Thư.

Thật sao? Chỉ có thể chờ đợi ư...

“Dương Hi, nếu không phải tận thế thì sao?” Phương Tử Thư hỏi tiếp, câu hỏi mà chính cô cũng không tin. Khi năng lực không gian xuất hiện, thì còn gì là không thể xảy ra nữa. Nếu không phải thế giới thay đổi thì tại sao cô lại xuất hiện năng lực dị thường chỉ có trong sách vở.