Chương 32

Phương Tử Thư mở máy tính lên, lại thấy trên Weibo chỉ hiện lên một câu.

Tận thế đếm ngược.

Tim Phương Tử Thư như đang bị thắt lại từng chút một.

Đếm ngược, cô mở lịch ngày ra xem.

Đúng vậy, thật sự đang đếm ngược, còn có nửa tháng, chỉ còn 15 ngày. Từ trước đến nay cô chưa từng phải sống những ngày tháng giày vò giống như hiện tại, sống một ngày bằng một năm chờ đợi án tử hình.

Tạm thời cô không cần phải tới công ty đi làm, cũng không có biện pháp đi làm, chỗ công ty đã ngập đến tầng 1, tuy văn phòng công ty ở tầng 3, không bị ngập nước. Nhưng lên lầu xuống lầu cũng rất bất tiện, gia đình ông chủ gọi ông ta về nhà gấp, nói là trong nhà lại xảy ra chuyện gì đó, cho nên ông chủ cho bọn họ tạm nghỉ.

Dĩ nhiên nghỉ phép được nghỉ, nhưng lương thì không có.

Đúng là nhà tư bản tàn ác.

Phương Tử Thư pha cho mình 1 ly sữa bò tiếp tục ngồi xem máy vi tính, lật xem Weibo của người nọ, thời điểm hiện tại đã có không ít bài đăng phía dưới, hiển nhiên gần đây mọi người đều có cảm giác bất an.

Mưa ở thành phố A vẫn chưa dứt, nhìn qua lớp kính chỉ thấy bầu trời xám xịt, như đè nặng lên những người đang ở phía dưới bầu trời này, ngột ngạt đến nghẹt thở. Uống hết cốc sữa nhưng cô vẫn không buồn ngủ, trời càng tối, lòng cô càng nặng nề.

Cô ôm chăn, vào trong không gian để ngủ, cũng chỉ có nơi này cô mới có thể yên tâm mà ngủ được.

Cô đã dọn hết tất cả đồ vật của mình dọn vào nhà tre, quần áo, giày dép và một ít nhu yếu phẩm đều để ở bên trong nhà tre.

Trên chiếc giường tre, đã được trải một tấm đệm mới và một tấm khăn trải giường mới. Trên cửa sổ, cô treo lên chiếc rèm có màu sắc mà mình thích nhất.

Trong không gian, một ngày hai mươi bốn giờ đều là ban ngày, không phân chia sáng tối, nhưng khi cô đóng cửa nhà tre lại, kéo chiếc rèm xuống, ánh sáng bên trong liền sẽ tối hẳn đi, và đây cũng là lúc thích hợp để nghỉ ngơi.

Ngửi mùi tre tự nhiên, ôm chăn, cô nhanh chóng ngủ thϊếp đi, tỉnh dậy lại về phòng tiếp tục ngủ, bên ngoài vẫn nghe thấy tiếng mưa rơi, cô ôm chặt chăn vì lạnh.

Nhiệt độ trong không gian rất dễ chịu, ngủ chỉ cần đắp tấm chăn mỏng là đủ, trong khi thời tiết bên ngoài vào những ngày này rất lạnh, có người đã phải bật điều hòa.

Thành phố A vốn không lạnh như miền Đông Bắc, mùa đông không đóng băng, mùa hè nóng đến mức có thể rán trứng trên đường phố. Năm nay thời tiết thật bất thường, mưa cũng bất thường.