Chương 30

“Cậu làm gì vậy?” Tô Mộng ôm mặt mình, “Cậu đừng dùng loại ánh mắt này nhìn tớ được không, lạ lắm đó?”

“Mộng Mộng à...” Phương Tử Thư cũng không biết giải thích sao mới được, chỉ đành nói, “Cậu giúp tớ mua một ít gạo và bột mì, còn có ít xăng gửi tạm ở nhà cậu được không, qua ít bữa nữa tớ tới lấy.”

“Để làm gì vậy?” Tay Tô Mộng đặt lên trán Phương Tử Thư, “Không bệnh nha?”

“Không bệnh mà, tớ rất bình thường.” Phương Tử Thư nói, “Dù sao cậu đừng hỏi nhiều như vậy, tớ cần dùng, nên cậu mua nhiều giùm tớ một chút nha.”

Tô Mộng vốn đang muốn hỏi lại, thấy hỏi không được gì, cô ấy không chịu mua, nhưng Phương Tử Thư lì lợm la liếʍ, một hai bắt cô ấy mua cho bằng được, còn ứng tiền cho cô ấy đi mua giùm. Cô ấy suy nghĩ một hồi rốt cuộc đồng ý, dù sao lại không phải do cô ấy bỏ tiền, chỉ chiếm chỗ một chút mà thôi.

“Về sau tớ mời cậu ăn cơm.” Phương Tử Thư vỗ vai Tô Mộng hứa hẹn.

Chỉ là, bữa cơm này, phải rất lâu về sau, bọn họ mới có cơ hội. Mà hiện tại Tô Mộng căn bản không biết, nhờ vào mấy thứ này, cuối cùng đã cứu mạng cô ấy. Thậm chí là mạng của cả nhà cô ấy, đương nhiên đây đều là lời phía sau.

Phương Tử Thư đi bộ trên con đường về nhà quen thuộc. Cô lại bắt đầu suy nghĩ lung tung. Dù sao cũng chỉ còn thời gian rất ngắn, nên đi làm thì đi làm, nên tận hưởng thì tận hưởng quãng thời gian hòa bình trước khi nó biến mất đi.

Cô đi vào thang máy, đầu cũng hơi hơi gục xuống, luôn có vẻ uể oải ỉu xìu.

Thang máy đóng lại trong nháy mắt, rồi lại mở ra, có một người từ bên ngoài đi vào.

Thân thể Phương Tử Thư hơi hơi cứng đờ. Cảm giác này quá quen thuộc, có phải là anh không?

Cô trộm nhìn bóng dáng của anh một lát. Hôm nay anh chỉ mặc bộ vest màu xám nhạt, không giống huấn luyện viên thể hình, mà giống giám đốc công ty nào đó, khí thế ngút trời, cũng rất đẹp trai đó nha.

Thang máy ting một tiếng, dừng lại, Phương Tử Thư vội vàng ôm túi xách chạy ra. Lúc cô quay đầu lại nhìn thì thấy tay anh cầm một thùng dầu, một túi mì ăn liền nhỏ, có vẻ còn có bánh kẹo.

Phương Tử Thư đặt tay lên ngực, thở phào nhẹ nhõm, vậy là tốt rồi, anh chịu nghe lời mình là tốt rồi.

Di động của cô vang lên, cô nhanh tay lấy di động ra, thì ra là ông chủ bán xăng gọi đến.