Chương 29

Cô lấy thùng nhựa đặt bên cạnh, cẩn thận múc một ít từ bên trong múc ra, kết quả là vừa múc ra, cô đã ngửi thấy mùi xăng nồng nặc, là xăng, chính là xăng.

Cô ngẩn người ngồi bệt dưới đất, nửa ngày sau, mới đứng lên.

Thứ nước bên trong giếng đúng là xăng thật rồi, hơn nữa còn có rất nhiều xăng. Vì sao cô lại biết nó có rất nhiều à? Bởi vì cô đã dùng một biện pháp rất ngu, chính là không ngừng múc xăng từ bên trong ra, xem thử bên trong rốt cuộc có bao nhiêu xăng.

Kết quả cuối cùng mà cô tổng kết được chính là không có kết luận gì hết.

Hiện tại cái giếng cạn này chính là cái giếng thần kỳ, là kỳ tích mà bất cứ ai cũng không thể tin được là nó có thật.

Giờ đây nó không phải một cái giếng bình thường, nó không phải là giếng nước, mà là giếng xăng, giếng xăng đó nha.

Phương Tử Thư ngồi cười đến ngu cả người, bởi vì cô vừa phát tài đó nha.

Cô phát tài thật rồi, có cái giếng này, dù về sau cô không làm gì hết, chỉ bán xăng, cô cũng kiếm lời rất nhiều tiền.

Chỉ là một thùng xăng tình cờ chảy xăng vào giếng cạn, thế là từ giếng cạn đã biến thành giếng xăng.

Chẳng lẽ nói, cái giếng này được thiết lập là, chỉ cần cho một loại chất lỏng nào đổ vào bên trong giếng, thì sẽ biến thành cái đó sao. Ví dụ như cô cho sữa bò vào giếng, nó sẽ biến thành giếng sữa bò, về sau cô có thể xa xỉ dùng sữa bò mà tắm rửa rồi.

Nhưng dù sao thì có giếng xăng cũng tốt hơn giếng sữa bò rất nhiều, đây chính là tài nguyên, là nguồn tài nguyên không thể tái sinh.

Mặc kệ có tận thế hay không, chỉ cần có giếng xăng này, kiếp sau cô đều không cần sầu nữa rồi.

Cô bước ra khỏi không gian, vui vẻ lăn trên ghế sofa, rồi thấy không thoải mái lại chạy lên giường lăn tiếp.

Chỉ là, vui vẻ xong, cô lại ngẩn ngơ nhìn trần nhà.

Nhắm mắt lại, theo sau là tiếng thở dài nhẹ nhàng.

Ngày mai, cô phải đi làm thôi. Do cô xin nghỉ quá nhiều, giờ ông sếp gặp cô là nghiến răng nghiến lợi, còn dọa nếu không muốn làm thì nghỉ luôn đi.

Phương Tử Thư đành phải ngoan ngoãn làm việc, bù lại những ngày thiếu, cuối cùng cũng xoa dịu được cơn giận của ông sếp, không còn lườm cô nữa.

“A Thư, sao gần đây cậu xin nghỉ hoài vậy?” Tô Mộng nằm trên bàn, thấy lạ nên hỏi, “Cả tháng nay cậu xin nghỉ hơn nửa tháng.” Tô Mộng bẻ đầu ngón tay tính.

Vẻ mặt Phương Tử Thư nghiêm túc nhìn chằm chằm mặt Tô Mộng.